Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy (FULL) - Chương 798
Đường Ngọc nói nói xong, Từ Vân Viễn quay đầu sang một bên: “Tiểu Ngọc nói cái gì chính là cái đó.”
Sở Từ và Sở Đường không khỏi nhướng mày. Sở Đường càng không thể tin được. Trước kia Từ Vân Viễn tuyệt đối sẽ không có khí chất như vậy, sức ảnh hưởng của Đường Ngọc này cũng quá lớn.
Nhưng có Đường Ngọc ở bên cạnh làm dịu lại, thái độ của Từ Vân Viễn quả thực đã tốt lên rất nhiều. Dường như là không muốn làm cho Đường Ngọc lo lắng. Trong lòng Sở Đường ít nhiều hơi khó chịu. Dù sao năm đó khi chị cậu giúp Từ Vân Viễn, cũng không thấy Từ Vân Viễn nghe lời như vậy. Đương nhiên, loại suy nghĩ này chỉ lướt qua trong chốc lát. Dù sao chị cậu hiện tại đã có được người tốt hơn.
Không bao lâu thì ba Từ lại, tránh cho ông lại bị tức đến ngất xỉu, Tần Trường Tố và hai cô bé trực tiếp lặp lại những gì Đường Ngọc nói. Ba Từ nghe vậy sắc mặt quả nhiên tốt hơn rất nhiều. Chẳng qua còn không khỏi thở dài mấy tiếng: “Là ông có lỗi với nó, nó oán hận ông cũng là lẽ dĩ nhiên… Thật là báo ứng mà…”
“Ông Từ, cháu cảm thấy có cháu nội hay không cũng không quan trọng. Dù sao tương lai cháu cũng sẽ nuôi ông.” Hoắc Hạnh Quả nói với vẻ chân thành: “Cháu cũng không phải cháu ruột của ông nội cháu, còn là con gái. Nhưng ông nội vẫn thích cháu. Cô cháu nói, cho dù dòng họ và huyết thống không giống nhau, chỉ cần có tình cảm thì không có gì khác nhau cả. Gia đình bình thường, lại không phải hoàng đế hay quan to thời cổ đại, không nhất định phải có người truyền thừa vị trí.”
Ba Từ sửng sốt, không thể tin được Hoắc Hạnh Quả lại nói như vậy.
“Cháu không phải nghe lời cô cháu à? Cháu nói sau này muốn nuôi ông, sẽ không sợ cô cháu tức giận hả?” Ba Từ không khỏi ngạc nhiên.
“Cô không phải loại người như vậy, mỗi người đều có tình cảm riêng. Cô phân biệt được rõ ràng, cháu cũng phân biệt rõ ràng. Bình thường ông Từ trông rất dữ tợn, nhưng thực ra là người rất tốt. Ít nhất đối với cháu rất tốt. Sau này cháu hiếu thảo kính trọng với ông cũng là lẽ dĩ nhiên.” Hoắc Hạnh Quả lập tức gật đầu nói.
Sau khi Hoắc Hạnh Quả nói xong, đôi mắt già nua của ba Từ hơi vẩn đục đầy nước mắt. Ông nuôi ba đứa con trai, nhưng chưa từng có một đứa nào nói những lời như vậy với ông. Ông cũng biết tất cả đều là lý do của bản thân ông. Nhưng bây giờ ông đã già rồi, cảm thấy hối hận thì đã trễ. Hôm nay nghe một con bé không có quan hệ gì mà đối xử với ông như ông nội ruột, trong lòng giống như bị bọc một lớp nước đường, ngọt ngào và béo ngậy. Ngôn Tình Nữ Phụ
Thậm chí trong chớp mắt, đột nhiên có loại cảm giác hiểu ra.
Con bé nói rất đúng, có phải ruột thịt hay không, có phải cùng họ hay không thì có liên quan gì? Ông cũng chỉ có một chút tiền để dành mua quan tài, còn trông cậy vào có người thừa kế sao? Trong tương lai, dù là con của Sở Từ hay là Đường Ngọc sinh đều là cháu nội của ông, sống chung tốt, tình cảm vĩnh viễn sẽ luôn có. Nhưng nếu ông giống như trước đây đã đối xử với con trai, cũng khó trách bọn nhỏ sau này không quan tâm ông.
“Cháu ngoan…” Ba Từ thở ra một hơi u ám, vuốt đầu Hoắc Hạnh Quả.
Thật là nhân quả tuần hoàn… Ông vẫn luôn cảm thấy Hoắc Hạnh Quả không có ba mẹ. Thậm chí ông nội duy nhất cũng đã qua đời, vô cùng đáng thương. Còn Sở Từ mỗi ngày đều rất bận rộn, ngoài việc dạy dỗ con bé cũng không biết chơi với bọn trẻ. Cho nên khi không có việc gì thì ông cũng sẽ chơi với con bé này giết thời gian, không ngờ lòng tốt vô tình lại nhận được chân tình của con bé này.
Những lời nói đơn giản của Hoắc Hạnh Quả đã làm ba Từ thay đổi thái độ. Điều này ngay cả Sở Từ cũng không ngờ đến. Ba Từ gỡ được khúc mắc trong lòng, sắc mặt cũng tốt hơn rất nhiều. Khi nhìn thấy Từ Vân Viễn, buồn bã nói: “Thằng hai, con muốn ở rể cũng được, đều tùy con. Trước đây ba có lỗi với con, sau này ba sẽ sửa…”
Trong mắt Từ Vân Viễn hiện lên một tia phức tạp, vẫn không nói gì.
Nhưng Đường Ngọc ở bên cạnh ngược lại nói: “Chú ơi, chú giữ sức khỏe cho tốt, đừng suy nghĩ nhiều.”