Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu Phu (Full) – Lãnh Băng Cơ – Mộ Dung Phong - Truyện Ngôn Tình - Chương 438
Đọc truyện: Vương phi ngày ngày đòi hưu phu (full) – Lãnh Băng Cơ – Mộ Dung Phong
- Tác giả: A Thiên
- Thể loại: Xuyên không, nữ cường, sủng ngọt
chương 438: Đứa trẻ này ngốc rồi
Mộ Dung Phong giống như một cơn gió xông ra khỏi Tử Đằng tiểu trúc.
Dường như là nhảy múa, hưng phấn đến trên trán toàn là mồ hôi, quay vòng vòng giống như con quay ở trong phủ.
Loại cảm giác này, giống như là ngươi nhặt được mỏ vàng, một đêm đột nhiên trở nên giàu có, hận không thể khoe khoang khắp thiên hạ đều biết, nhưng lại không thể làm ầm lên, sợ người khác biết.
Nhịn đến nỗi đau đầu.
Trong phủ thị vệ đang trông coi có chút ngây ngẩn, không nói lên lời, vương gia nhà mình có phải là bị cuồng loạn rồi không? Khoa chân múa tay, giống như kẻ ngớ ngẩn, còn là Kỳ vương gia chỉ huy thiên quân vạn mã kia sao?
Sợ rằng không phải là vương phi nương nương hôn mê bất tỉnh, chuyện gì xấu có thể xảy ra được chứ? Nghe nói một lòng ham muốn mà mất đi lí trí chính là như vậy, giống như điên dại, còn mất hết tính người.
Bình thường tát một cái là tốt rồi.
Nhưng cái tát này ai cũng không dám ra tay, lỡ như vương gia đánh trả, xác thịt bình thường chịu không nổi đâu.
Có người tìm Giang lương y và Vu phó tướng đến: “Mau đi coi thử xem đi, vương gia nhà chúng ta sợ rằng là lo lắng đến mất đi lí trí rồi.”
Hai người vừa nghe thấy không tốt, vội vội vàng vàng chạy đến, đi đến trước mặt Mộ Dung Phong.
Mộ Dung Phong một tay nắm lấy tay Vu tướng quân, vô cùng thành khẩn và thiết tha: “Tát ta một cái, nhanh lên! Dùng lực thật mạnh!”
Quả nhiên, đứa trẻ này ngốc rồi.
Vu phó tướng giơ tay lên, dùng lực chuẩn bị cảm xúc, nhưng không dám đánh vào mặt: “bốp” một tiếng đánh vào trên ngực hắn.
Cơ thể Mộ Dung Phong nghiêng về một bên, nhếch miệng cười ngây dại: “Có chút đau.
Là sự thật, haha, thật là tốt.”
Xem ra, đánh vào ngực không có hiệu quả lắm, lại càng thêm điên loạn.
Vu phó tướng buồn bực hỏi: “Có chuyện vui gì vậy?”
“Có, có.”
Mộ Dung Phong hưng phấn hai mắt phát sáng: “Nhưng bổn vương không nói.
Bằng không Băng Cơ tỉnh rồi, bổn vương khẳng định phải chịu Lang Nha Bổng, nhớ kĩ, chút nữa Băng Cơ lại tức giận thế nào nữa, các ngươi ai cũng không được ngăn cản.
Để nàng ấy phát tiết, biết chưa hả?”
Đương nhiên biết, vương phi nương nương tức giận, ai dám ngăn cản chứ, toàn bộ người trong vương phủ đều biết.
Lần đầu tiên nhìn thấy một người hi vọng bị đánh như thế, Kỳ vương gia không phải là điên thì là gì? Lang Nha Bổng đánh người, lại thêm toàn lực của vương phi nương nương, người đó không phải toàn thân là lỗ máu, trở thành cái sàng sao?
Nếu không, lại chữa trị nữa? Cập ŋhật chương mới nhất tại w*eb лhayho.cом
Vu phó tướng quay mặt đưa mắt liếc nhìn Giang lương y một cái, Giang lương y cũng kiên định gật gật đầu, hơn nữa không nhẫn tâm nhắm mắt lại.
Thế là, Vu phó tướng vung bàn tay lên, quả nhiên liền hướng về phía trên mặt Mộ Dung Phong chào hỏi.
Mộ Dung Phong phản ứng rất nhanh, nghiêng người liền tránh thoát, tức giận nhìn Vu phó tướng: “Ngươi làm cái gì vậy?”
“Tỉnh rồi? Ta tưởng rằng người tẩu hoả nhập ma rồi.”
“Ngươi mới tẩu hoả nhập ma.”
Mộ Dung Phong trong lòng tràn đầy hưng phấn, còn không thể chia sẻ với người khác, nhịn đến trong lòng khó chịu.
Nhưng nếu như nói ra, bản thân sẽ trở thành trò cười lớn nhất trong năm, mất hết anh minh.
Dù sao, đêm ngủ đúng là thê tử nhưng lại nhận sai người này, không phải là tên ngốc bình thường có thể làm ra.
Hắn dùng lực nắm chặt tay, khoé miệng đã sắp kéo đến quai hàm rồi, giơ tay liền đẩy Vu phó tướng sang một bên: “Nói với ngươi, ngươi cũng không hiểu, một tên ngốc.”
Vu phó tướng nghi hoặc gãi gãi đầu, Giang lương y cũng hít một hơi: “Tính tình thay đổi lớn, trừ phi là quỷ nhập vào người rồi?”
Mộ Dung Phong không rảnh để ý đến hai người, hùng hùng hổ hổ liền phóng tới Triều Thiên Khuyết, hưng phấn đến nỗi lỗ chân lông toàn thân dường như đều nở ra, hắn tin chắc, suy đoán của hắn khẳng định sẽ không có sai sót, chắc chắn là Băng Cơ, sẽ không có người khác! Hắn có mắt không chòng, mới sẽ nhầm lẫn coi Lãnh Băng Nguyệt thành nàng, khiến nàng đã phải chịu nhiều uỷ khuất như vậy.
Băng Cơ mới là nữ nhân hắn từ trước đến nay muốn chăm sóc một đời một kiếp, đứa con trong bụng nàng là của hắn, trên đời này sao lại sẽ có duyên phận kì diệu như vậy chứ? Các bạn đang đọc truyệŋ tại w•eb ŋhayho.č0m
Hắn muốn Lãnh Băng Cơ nhanh chóng tỉnh lại một chút, hắn muốn nghe Băng Cơ chính miệng thừa nhận, hắn muốn ôm chặt lấy nàng, thỉnh cầu nàng tha thứ, hắn muốn nói cho nàng biết, cả đời không buông tay, yêu nàng, sủng nàng, từ nay trở về sau, cho dù nàng Lãnh Băng Cơ muốn mạng của hắn, hắn cũng sẽ không chút do dự đặt đao vào trong tay nàng.
Hắn đã nợ Băng Cơ quá nhiều, nghĩ đến liền lòng đau như cắt.
Bao gồm, tự tìm cái chết sau khi đến bước đường cùng ngày đại hôn đó;
Hắn nhận ra sau khi nàng mất đi trinh tiết trước hôn lễ đã nói lời châm chọc với nàng;
Dưới sự khiêu khích xúi giục của Lãnh Băng Nguyên, hắn tổn thương nàng;
Còn có nàng những tin đồn xấu nàng phải chịu đựng từ trước đến nay, sự nghi ngờ của hắn;
Trời ạ, hắn sao lại vô sỉ như vậy, từ trước đến nay rốt cuộc hắn đã làm gì?
Nếu không phải Băng Cơ, đổi thành bất kì một nữ nhân nào, đều sẽ không cách nào thừa nhận vận mệnh đau khổ, tai hoạ nặng nề này.
Không thể trở thành Băng Cơ dáng vẻ vừa tươi đẹp mà lại kiêu ngạo đó.
Đáng ghét nhất là hắn từ trước đến nay luôn nghi ngờ lai lịch đứa con trong bụng nàng, là không tin tưởng nàng, cảnh giác và đề phòng tất cả những nam nhân xuất hiện bên cạnh nàng, dẫn đến nàng có khổ mà không biết kêu ai, không dám thẳng thắn với hắn.
Nàng từ đầu đến cuối, đều không biết, tên vô lại đêm đó xâm phạm nàng là ai.
Làm sao giải thích?
May mắn, vận mệnh đối với hắn không tính là quá tàn nhẫn, hắn có thể không lẩn tránh nội tâm của hắn, không hoàn toàn mất đi nàng.
Bằng không, Mộ Dung Phong hắn sẽ phải hối hận cả đời.
Triều Thiên Khuyết, Băng Cơ vẫn như cũ hôn mê, đôi mắt nhắm chặt, khuôn mặt đang ngủ vừa thuần khiết lại bình tĩnh.
Hắn không ở đây, Nhi Nhi và Vương ma ma liền ở bên chăm sóc, không rời nửa bước.
Nhìn thấy Mộ Dung Phong tiến vào, hai người hoảng hốt đứng lên.
Khuôn mặt Mộ Dung Phong bởi vì hưng phấn mà có chút chuyển hồng, trong mắt sáng lấp lánh, tràn đầy kích động.
Hắn hung hăng hít mấy ngụm khí lớn, đi đến bên cạnh Lãnh Băng Cơ ngồi xuống, nắm chặt tay Lãnh Băng Cơ, ngón tay như cũ nhịn không được khẽ run.
Loại cảm giác sở hữu này thật tốt, thật thoả mãn và hạnh phúc.
Nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Lãnh Băng Cơ, hắn cười ngây dại hai tiếng “hề hề”, đặt tay Lãnh Băng Cơ lên bên môi hắn, kích động đến hai mắt ngấn lệ.
Đây là phúc khí ông trời ban cho hắn, cho hắn kinh hỉ bất ngờ, kinh ngạc đến tột đỉnh, hận không thể khóc hết nước mắt.
Hắn hiện tại, chỉ muốn cầm lấy Lang Nha Bổng bên cạnh giường, đánh một cái thật mạnh vào đầu óc ngu xuẩn của hắn.
Nhi Nhi và Vương ma ma liếc nhìn nhau một cái, Vương ma ma lặng lẽ kéo kéo tay áo Nhi Nhi, hai người liền lặng lẽ lui ra.
Mộ Dung Phong gọi bọn họ lại: “Bổn vương có chuyện muốn hỏi các ngươi.”
Hai người cúi thấp đầu, đứng ở trước mặt hắn, cung kính và kính sợ.
“Trước kia nghe Băng Cơ nói, sau khi nàng vào kinh thành, hình như là Vương ma ma vẫn luôn hầu hạ bên cạnh nàng, ngươi có biết, trên ngực nàng có phải từng có một vết Xích Luyện Thủ Cung không?”
Vương ma ma không hiểu rõ Mộ Dung Phong sao lại đột nhiên nghĩ đến hỏi vấn đề này, gật gật đầu: “Đúng vậy, đây là ký hiệu chỉ có nữ nhi nhà họ Lãnh mới có, đỏ thẫm như máu, hình dáng như hoa sen, đợi sau khi đại hôn liền sẽ tự động biến mất.”
Mộ Dung Phong nắm chặt tay Băng Cơ: “Vậy vết của Băng Cơ là từ khi nào biến mất?”
Trái tim Vương ma ma run rẩy, không kiềm chế được liếc nhìn Nhi Nhi, Nhi Nhi cũng hoảng loạn cúi đầu xuống, không dám nói bậy.
Mộ Dung Phong hiểu rõ bọn họ trong lòng cố kỵ, trên mặt có ý cười không che giấu được: “Tháng ba năm nay, Kim Thị đã từng mang theo Lãnh Băng Nguyệt tiến vào am Nam Sơn Ni thắp hương, đêm nghỉ lại am ni cô.
Băng Cơ có phải là cùng đi theo không? Nói đúng sự thật, không được che giấu.”
Một câu hỏi doạ hai người không hẹn mà cùng thay đổi sắc mặt, “phịch phịch” quỳ rạp xuống đất, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ai cũng không dám nhiều lời.
Vương ma ma cắn răng, ngẩng mặt lên: “Vương gia tha mạng, chuyện này đều là lão nô nhất thời hồ đồ, bị Kim Thị và nhị tiểu thư uy hiếp cưỡng bức, đã thay đổi đàn hương tiểu thư nhà ta thường dùng thành hợp hoan hương, hại tiểu thư nhà ta.
Nhận được sự khoan hồng đại lượng của tiểu thư nhà ta, tha thứ cho lỗi lầm của lão nô.
Tiểu thư vô tội, lão nô nguyện ý chịu tội thay tiểu thư nhà ta.”
Quả nhiên như vậy, khó trách Băng Cơ vẫn luôn đều không chịu tha thứ cho Lãnh Băng Nguyệt, vậy mà là mẫu tử bọn họ thiếu chút nữa huỷ hoại một đời nàng.
Mộ Dung Phong, ngươi thật sự là một kẻ vô cùng ngu ngốc!
Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
Đọc truyện hay online, full cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com