Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 12 - nhảy hố truyện
Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

Chương 12

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

  • Tác giả: Hạ Y
  • Thể loại: Ở rể,Phục thù,Lột xác

Chương 12: Màn khiêu khích ngu xuẩn.

“Có phải… anh là anh ấy hay không?” Trước câu hỏi của cô, Tư Kiệt khẽ

lạnh sống lưng, rùng mình mà cười chống chế: “Em đang nói tới ai vậy, Triệu

Nhạc?” Chẳng lẽ cô ấy đã nhận ra thân phận thật sự của anh hay sao? Triệu

Nhạc khẽ nhếch miệng cười, sau đó lắc đầu gạt bỏ ý định của mình.

“Không, không có gì. Em chỉ nhất thời cảm thấy anh giống một người quen

ngày xưa của em mà F thôi!” Bầu không khí giữa hai người lại bắt đầu trở

nên khó xử. Triệu Nhạc chợt liếc thấy một con cá nhỏ màu xanh biếc trông

vô cùng đáng yêu, nhất thời kích động mà đưa tay ra với, vô tình ngã trượt

chân xuống hồ.

Ùm…

Tiếng động lớn nhất thời gây chú ý cho mọi người trong biệt thư. Mãng Phiên

Phiên cùng Triệu Tư Mỗ chạy ra trước xem xét, nhìn thấy Tư Kiệt cùng Triệu

Nhạc cả người ướt nhẹp, lóp ngóp bò lên từ dưới hồ cá.

“Chết rồi. Lũ cá con của tôi!” Mãng Phiên Phiên ôm đầu kêu trời. Lũ cá dưới

hồ rất ưa sạch sẽ. Một ngày ông ta phải thay nước hai lần cho chúng, tuyệt

đối không để rác bẩn bay vào hồ nước. Vậy mà giờ đây cả hai con người to

lù lù kia cùng rơi xuống hồ, chưa biết chừng còn đè chết vài còn cá quý hiếm

của lão nữa.

Bởi Triệu Nhạc vốn rất sợ nước sâu, Tư Kiệt đã chữa trị cho cô một thời gian

nên hoàn toàn hiểu được khuyết điểm đó của cô bèn nhảy xuống theo mà

kéo Triệu Nhạc lên bờ.

Triệu Hinh tức giận vô cùng. Lại là gã chồng vô dụng cùng đứa em gái ngu

ngốc kia gây chuyện, làm xấu hành xấu hổ Triệu gia.

Cũng may đống cá dưới hồ không xảy ra chuyện gì cả, được Mãng Phiên

Phiên thay nước ngay lập tức nên chúng lại trở về cuộc sống thường ngày.

Nhìn Tư Kiệt cùng Triệu Nhạc từ đầu tới cuối đều ướt nhẹp, những kẻ có

mặt ở đó không ngừng chỉ trỏ bàn tán.

“Xem kìa, trên mặt người thanh niên kia có vết bớt trông gớm ghiếc chưa

kìa!” “Phải đấy, phải đấy. Hình như cậu ta là con rể của ông chủ Triệu thì

phải.” “Ông chủ Triệu giàu có thế hà cớ vì lý do gì mà lại gả đại tiểu thư của

mình cho một kẻ nghèo rúng như thế kia nhỉ?” Những lời chê bai được nói ra

này đều bị Triệu Tư Mỗ nghe thấy hết. Hai má ông ta đỏ phừng phừng, đôi

tay tức thời nắm chặt lại cố gắng kìm nén cục tức đang dâng trào trong

cuống họng xuống.

Nếu không phải vì ông ta trót dại mà hứa với Tư Kiệt là sẽ đáp ứng mọi yêu

cầu của anh, thì chắc chắn dù cho có đánh chết Tư Kiệt cũng đừng hòng bén

mảng được động tới một cọng lông của nhà họ Triệu.

Triệu Tư Mỗ tức giận phẩy tay bước vào trong nhà, để mặc xác Tư Kiệt cùng

Triệu Nhạc đứng thẫn thờ ngoài kia trước bao ánh mắt soi mói của những

người có mặt ở đây.

Triệu Nhạc khẽ mỉm cười, lắc đầu tỏ vẻ chán ghét.

Cô cười rất ít. Mà mỗi khi cười như thế, chắc chắn tâm trạng đều có vấn đề.

“Nhạc Nhạc, em không sao chứ?” Đằng sau họ có một giọng nói thâm trầm

vang lên.

Triệu Nhạc cùng Tư Kiệt quay đầu lại nhìn. Một chàng trai cao lớn, gương

mặt anh tuấn, lễ phục gọn gàng đang đứng yên lặng nhìn họ.

Hắn ta là Mãng Quang Phiệt, con trai thứ hai nhà họ Mãng, cũng chính là

người được hứa hôn cùng Triệu Nhạc.

Ánh mắt hắn ta khẽ lướt dọc qua người của Tư Kiệt, đáy mắt ánh lên chút

khinh bỉ, vênh vênh mặt lên mà tự đắc.

Không một lời chào hỏi Tư Kiệt là anh cũng đủ biết hắn ta rất khinh thường

chính mình.

“Cảm ơn, em không sao!” Triệu Nhạc ngại ngùng đáp.

Mặc dù cô và Mãng Quang Phiệt được hứa hôn với nhau nhưng thực ra cô

không có tình cảm gì với anh ta cả, luôn tìm thời cơ tốt để thưa với cha mẹ

chuyện hủy hôn nhưng đều chưa thành công.

Triệu Hinh đứng từ xa nhìn lại phía họ bằng ánh mắt ghen tị. Ngay từ bé cô

ta đã muốn được gả vào nhà họ Mãng, được làm vợ của Mãng Quang Phiệt.

Vậy mà cuối cùng lại đồng ý kết hôn cùng gã chồng vô dụng Tư Kiệt kia, quả

thật vô cùng chán ghét.

Mãng Quang Phiệt vỗ tay vài tiếng, một nữ hầu lật đật chạy ra, trên tay còn

cầm một bộ y phục mới rất đẹp, cúi người đưa cho Triệu Nhạc.

“Em hãy thay bộ y phục này đi kẻo cảm lạnh.” Mãng Quang Phiệt nhỏ giọng

nói.

Triệu Nhạc hết nhìn anh ta lại quay sang nhìn Tư Kiệt bối rối. Anh rể Tư Kiệt

vì cứu cô mà cũng nhảy xuống hồ khiến toàn thân ướt sũng, thế mà chỉ có cô

có y phục mới để thay. Nhận ra hàm ý do dự của Triệu Nhạc, Tư Kiệt vội

vàng xua tay cười cười: “Em mau đi thay đi. Đừng lo cho anh. Lát anh sẽ tự

đi mua một bộ quần áo khác!” “Nhưng…” Triệu Nhạc còn toan nói gì nữa thì

đã bị người hầu của Mãng Quang Phiệt kéo đi vào bên trong.

Ngoài hồ lúc này chỉ còn lại Tư Kiệt và Mãng Quang Phiệt, còn lại hầu hết

mọi người đều đã rời đi chỗ khác.

Mãng Quang Phiệt nhìn anh chằm chằm, hai tay xỏ vào trong túi quần,

nhếch miệng nói: “Đường đường là con rể nhà họ Triệu danh giá mà xem

chừng nhục nhã quá nhỉ, cậu Tư, à không, anh rể Tư mới đúng!” Hai chữ

“anh rể” kéo dài ra của Mãng Quang Phiệt khiến Tư Kiệt chợt cảm thấy nổi

cả da gà. Anh nhún vai, làm như không thèm để ý đến hắn, bước đi lên phía

trước vài bước nhưng lại bị đôi tay của hắn chặn lại.

“Tôi đã cho phép anh đi chưa? Thằng khốn này!”

 

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đọc truyện Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận được cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.