Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 21 - nhảy hố truyện
Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

Chương 21

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

  • Tác giả: Hạ Y
  • Thể loại: Ở rể,Phục thù,Lột xác

Chương 21: Vụ sập mỏ vàng ấn độ.

Tư Kiệt chợt phá lên cười khúc khích. Trong màn đêm cô tịch, u ám, xung

quanh không có lấy một bóng người, tiếng cười của anh bỗng trở nên đầy

man rợ, nhuốm mùi nham hiểm, khiến bất cứ ai nghe thấy đều khẽ rùng mình

mà nổi cả da gà. Tô Thạc Hiên và Triệu Hinh muốn cùng nhau ăn trộm két

sắt ư? Đâu có dễ dàng như thế.

Sau màn mây mưa hoan lạc kia, cuối cùng hai con người đê tiện này cũng

đã chịu tách ra khỏi cơ thể của nhau. Tô Thạc Hiên vừa kéo phéc mơ tuya,

vừa thúc giục Triệu Hinh liên tục: “Gã chồng kia lát em hãy cho hắn uống

thuốc mê đi nhé!” “Vậy còn Triệu Nhạc và đám người giúp việc trong nhà thì

sao?” Triệu Hinh lăn tấn mà quay người hỏi lại.

Động tác kéo khóa quần của Tô Thạc Hiên hơi ngừng lại một chút. Đoạn hắn

mở giọng nói: “Con câm Triệu Nhạc thì chắc chắn nửa đêm nửa hôm sẽ

không mò xuống lầu đâu. Còn đám người giúp việc trong biệt thự…lát em

hãy viện cớ tống cổ hết xuống khu nhà kho phía dưới!” Nghe Tô Thạc Hiên

nói, Triệu Hinh cũng cảm thấy tương đối có lý, bèn gật đầu mà tán thưởng.

Lúc Triệu Hinh cùng Tô Thạc Hiên bước xuống sảnh thì đã trông thấy Tư

Kiệt đang ngoan ngoãn ngồi gọt táo. Những miếng táo được anh bổ rất đều

và đẹp, miếng nào ra miếng nấy.

“Ái chà, bạn thân Tư Kiệt không những chu đáo mà còn khéo tay, chuẩn bị

sẵn táo ngọt để hai đứa mình bồi bổ em yêu à!” Tô Thạc Hiên đê tiện nói,

ngón tay còn không quên chộp lấy một miếng táo bỏ vào miệng mà nhai

ngấu nghiến.

Triệu Hinh chẳng buồn nói gì, chán ghét mà nằm phịch xuống sofa, nằm lướt

xem điện thoại.

Hai người đàn ông cùng lúc ở trong cái nhà này, thân phận hoàn toàn đối

nghịch nhau. Một kẻ được gọi là chồng đích danh của Triệu Hinh, một kẻ thì

lại là tình nhân cuồng nhiệt trên giường.

Tư Kiệt trộm nghĩ, thường thì kẻ thứ ba sẽ hay bị coi thường, xỉa xói, thậm

chí là đánh, là đập cho bầm dập, ấy thế mà trong hoàn cảnh này, anh lại

thuộc bên còn lại.

Nhưng mà không sao, Tư Kiệt trong bụng khẽ nở nụ cười xấu xa. Thiên kim

đại tiểu thư Triệu Hinh luôn tự nhận mình thông minh, am hiểu mọi thứ trong

giới nhà giàu này, thế mà vẫn ngu ngốc thua cả một đứa trẻ lên ba, lại còn

đồng ý với người tình để tự phá tan gia đình mình nữa chứ…

Tại trụ sở Triệu thị được đặt tại Singapore…

Triệu Tư Mỗ cùng Mã Hoa gương mặt lạnh lùng bước vào sảnh chính.

Đây là công ty con của Triệu gia, được ủy quyền cho phó tổng giám đốc Tư

Mã An điều hành thông qua chỉ thị của Triệu Tư Mỗ.

Triệu Tư Mỗ đặc biệt tin tưởng vào năng lực cùng sự trung thành tuyệt đối

của Tư Mã An. Nói đến Tư Mã An, có thể gọi hắn là con cáo già trong cáo

già cũng đúng. Phong cách làm việc của hắn là như thế này: Lúc đầu Tư Mã

An đầu quân cho Tư Thị, là một trong những cổ đông lớn nhất của Tư Thị,

làm việc dưới trướng của cha Tư Kiệt lúc bấy giờ.

Chính Tư Mã An đã đánh cắp số liệu bí mật của công ty mẹ, lén lút bán cho

Triệu Tư Mỗ để lấy khoản tiền bạc tỉ đút túi, do vậy Triệu Tư Mỗ mới có cơ

hội lật đổ tên tuổi của Tư Thị để mà nhằm thời cơ nhảy vào giết chết cha mẹ

anh, ngang nhiên chiếm đoạt tài sản.

“Tư Mã An, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Triệu Tư Mộ ngồi phịch xuống ghế

chủ tịch tối cao, gằn giọng hỏi Tư Mã An.

Tư Mã An đưa tay đẩy gọng kính cận trên mặt, nhanh nhẹn lật mở từng trang

tài liệu ra, đáp: “Thưa chủ tịch, ngày hôm qua chúng tôi đã cho người tiến

hành tìm kiếm mỏ vàng ở Ấn Độ. Trong lúc thi công, một vài nhân viên vì

hiếu kỳ nên đã chui xuống quặng hầm để xem xét. Không may quặng hầm vì

đã nhiều năm không có người sử dụng cho nên đã bị sập. Hiện tại tung tích

của họ vẫn còn bặt vô âm tín, e lành ít dữ nhiều!” Rầm! Triệu Tư Mỗ hai mắt

vằn đỏ, tức giận đập mạnh tay xuống bàn. Các cổ đông khác đều cúi đầu im

lặng, không dám ho he lấy một tiếng. Chủ tịch Triệu không những giàu có nứt

đố đổ vách mà còn có quan hệ thân thích với số lượng lớn các chính trị gia

quyền lực trong nước. Do vậy hầu như lão ta không biết sợ ai là gì. Bất cứ

sự việc khó dễ nào can thiệp vào Triệu Thị, ông ta đều thẳng tay sát phạt mà

không cần suy nghĩ lấy nửa giây. Bởi thế nên Tư Kiệt muốn lật đổ lão ta cũng

không phải là điều dễ dàng! Triệu Tư Mỗ quát ầm lên trong phòng cổ đông,

giơ tay chỉ trỏ chửi bới.

“Các người thật là chủ quan. Tại sao lại để cho lũ người ngu xuẩn đó chui

xuống cái hầm ấy làm gì hả? Bằng đấy đôi mắt mà không trông chừng được

đám nhân viên đó hay sao?” Nguyễn Bính Hải- cổ đông lớn thứ ba trong tập

đoàn Triệu Thị giơ tay xin phép được nêu ý kiến.

Nhận được sự cho phép của Triệu Tư Mỗ, ông ta bèn đứng dậy chậm rãi nói:

“Chủ tịch Triệu, tôi nghĩ giờ không phải lúc chúng ta tranh cãi nhau về vấn đề

“tại sao lại không kiểm soát được những nhân viên kia?”, mà cái quan trọng

nhất bây giờ đó là làm cách nào để lấp liếm được báo chí và dư luận.” Nghe

Nguyễn Bính Hải phát biểu, tất cả mọi người có mặt đều gật gù tán thành.

Thay vì cãi chửi nhau như thế, cùng nhau nghĩ cách để mà giải quyết vấn đề

chẳng phải sẽ tốt hơn hay sao! Triệu Tư Mỗ cũng thu lại dáng vẻ học hằn khi

nãy, ngồi xuống ghế mà chau mày suy ngẫm.

Miệng lưỡi thiên hạ cũng chẳng lắm lời bằng giới báo chí. Chỉ cần một bài

viết của chúng cũng đủ để Triệu Thị vướng phải những tin đồn không hay,

làm ảnh hưởng tới giá trị thị trường của công ty.

Hiện tại, làm cách nào để bịt miệng chúng lại, tất cả đều là một dấu hỏi lớn.

Triệu Tư Mỗ suy tính một lúc, quyết định hất cằm ra hiệu cho Tư Mã An, gẵn

giọng nói: “Gọi điện cho tổng cục cảnh sát tại Giang Châu!” “Phương Ánh

Linh, Phương Ánh Linh!” Triệu Hinh nằm dài trên sofa, gân cổ gọi Phương

Ánh Linh. Ngồi bên cạnh cô ta là Tô Thạc Hiên lúc này đang nhàn nhã ăn

táo, lười biếng ngả lưng ra sau ghế, tay còn lại vẫn không quên ve vuốt đôi

chân thon dài của Triệu Hinh.

Phương Ánh Linh nghe tiếng gọi thì lật đật chạy lên, bẩm dạ liên tục: “Dạ,

tiểu thư cho gọi em ạ!” Triệu Hinh đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn, chán ghét

hếch mặt, gọi Phương Ánh Linh lại gần mình để mà dặn dò.

Từ dưới bếp, Tư Kiệt đã nghe thấy tiếng gọi lớn của Triệu Hinh. Anh nhẹ

nhàng ngó người ra xem, thấy cô ta đang dặn dò Phương Ánh Linh một điều

gì đó.

Người đàn bà hiểm độc này luôn tự cho mình là thông minh. Nhưng thật ra

óc cô ta còn nhỏ bé thông minh. Nhưng thật ra óc cô ta còn nhỏ bé chẳng

bằng một cái móng tay của Tư Kiệt.

Anh lén lút nhìn theo mọi động tác và khẩu hình miệng của Triệu Hinh,

nhưng vì khoảng cách quá xa nên không thể nghe ra được hết.

Chỉ thấy Phương Ánh Linh không ngừng gật đầu, đoạn xoay người bước

nhanh vào trong bếp, ánh mắt tràn ngập sự hoang mang…

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đọc truyện Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận được cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.