Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 36 - nhảy hố truyện
Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

Chương 36

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận

  • Tác giả: Hạ Y
  • Thể loại: Ở rể,Phục thù,Lột xác

Chương 36: Người đàn ông kinh diễm.

Trước ánh mắt săm soi, đang nóng lòng chờ xem kịch hay của đám nhân

viên, trên đầu Tiêu Bách Thần bắt đầu chảy ra hai vạch đen xì, mặt nghệt ra

như sấm.

Lúc nãy vì đi vội mà anh đã vứt ví và toàn bộ thẻ đen ở nhà. Dù cho bây giờ

có lột sạch tất cả đồ trên người ra đi chăng nữa thì cũng chẳng thể nào tìm

thấy một xu cắc nào trên người anh.

Thấy Tiêu Bách Thần đang không ngừng loay hoay tìm kiếm trong túi, gương

mặt của Thiên Kim lập tức tối sầm lại:

“Sao vậy? Anh không có tiền đúng không?”

Tiêu Bách Thần khẽ nhún vai, buông một câu xanh rờn:

“Lúc nãy tôi đi vội, chẳng may để quên ví và điện thoại ở nhà!”

Haha...

Đám nhân viên ôm bụng cười nắc nẻ, cười tới nỗi chảy cả nước mắt.

Cả quầy hàng tràn ngập tiếng cười hả hê, giống như đang xem một trò hề

vậy.

Gã Chiêu Bội nhếch mép cười khẩy, bước đến trước mặt Tiêu Bách Thần mà

lấy ngón tay chọc chọc vào ngực anh, dè bỉu nói:

“Thôi nào cậu em, nghe lời anh đây quay trở về nhà đi. Chỗ này không phải

là chỗ cho cậu em nói đến là đến được đâu!”

“Có thể cho tôi mượn điện thoại gọi cho người nhà mang đồ tới được hay

không?”

Tiêu Bách Thần mặc kệ thái độ vênh váo của hắn, quay sang đám nhân viên

nhiệt tình hỏi.

Tuy nhiên, đám nhân viên chẳng ai bảo ai, đều đồng loạt lắc đầu từ chối, kẻ

thì nói điện thoại hết pin, kẻ thì nói số tài khoản không đủ để thực hiện một

cuộc gọi thoại.

Hàng ngàn hàng vạn lý do được họ đưa ra, nghe tưởng chừng có lý mà lại

chứa đầy sự giả tạo ở bên trong đó.

Gã Chiêu Bội càng nhìn Tiêu Bách Thần lại càng cảm thấy ngứa mắt. Nhất là

khi thấy Thiên Kim thỉnh thoảng lén đưa mắt liếc trộm Tiêu Bách Thần, cục

tức trong lòng càng thêm lớn.

Hắn lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ thanh toán, giơ về phía Mỹ Ly, đoạn

hếch mặt nói:

“Nhờ cô gói lại cho tôi chiếc túi này. Trong này có năm mươi triệu tệ, cô cứ

tùy ý quẹt thẻ!”

Năm mươi triệu tệ ư?

Đám nhân viên há hốc miệng kinh ngạc. Đùa chứ, lão đại này quả thực rất

giàu, à không, siêu giàu mới phải!

Biểu cảm ngạc nhiên đến mức ngây ngốc trên gương mặt của họ khiến

Chiêu Bội và Thiên Kim vô cùng mãn nguyện. Gì chứ tiền bạc thì ông đây

không thiếu.

Tiêu Bách Thần nhăn mặt hừ lạnh. Từ trước đến nay, thứ gì anh đã muốn thì

kẻ khác đừng hòng mà cướp.

“Tôi đã nói chiếc túi này chắc chắn tôi sẽ lấy!”

“Á, thằng nhóc con này! Mày lại định tranh giành với tao ư?”

Chiêu Bội bất ngờ giơ tay túm chặt lấy cổ Tiêu Bách Thần, mở miệng mắng.

Hắn đường đường là giám đốc tập đoàn dầu khí lớn nhất Giang Châu, xưa

nay chỉ nói một là một, hai là hai, vậy mà hôm nay lại bị một thằng nhãi lải

nhải tranh giành, dùng dằng gần hết buổi trước mặt bao nhiêu người.

“Bỏ tay ra!”

Tiêu Bách Thần lên giọng hừ lạnh.

Chiêu Bội vẫn bỏ ngoài tai ngữ khí đe dọa của anh, vênh mặt thách thức:

“Biết điều thì mau cút xéo khỏi đây. Nếu không tao cho mày biết tay!”

Nhận ra có lẽ sắp xảy ra một cuộc ẩu đả lớn, đám nhân viên lúc này mới thật

sự hốt hoảng, vội vàng bật điện thoại gọi điện cho quản lý cửa hàng. Rất

nhanh sau đó, một người đàn ông trung tuổi, dáng vẻ sang trọng từ trên tầng

ba mươi đi thang máy xuống, nhanh chóng gật đầu chào ba vị khách trước

mặt.

Thiên Kim khoanh tay, chỉ vào hai người đàn ông đang hầm hè nhau, kiêu

căng nói:

“Ông là quản lý ở đây phải không? Mau mau đuổi hắn ra ngoài cho chúng tôi.

Đã không có tiền mà lại còn đòi tranh giành túi xách với người khác!”

Quản lý nghe nhân viên thuật lại câu chuyện cũng đã phần nào hiểu ra vấn

đề, bèn chậm rãi bước đến bên cạnh Tiêu Bách Thần, thân thiện mà nói:

“Vị khách này, nếu anh không có tiền mua chiếc túi Hermes kia thì có thể

xem xét những chiếc túi còn lại được không?”

Tiêu Bách Thần lắc đầu, nhếch miệng đáp:

“Tôi đã nói tôi là người đặt trước thì chiếc túi này phải là của tôi! Cửa hàng

các người làm ăn kiểu gì vậy?”

“Quan trọng là mày không có tiền. Hiểu không?”

Ba chữ “không có tiền” được Chiêu Bội ngân dài ra, cùng với đó là động tác

giơ tay đấm mạnh vào mặt Tiêu Bách Thần một cái.

Tiêu Bách Thần bị đánh bất ngờ không kịp phản ứng, nhất thời ngã chúi vào

cánh cửa kính. Do lực mạnh, cửa kính lập tức vỡ tan.

Cảnh tượng hỗn loạn trước mặt khiến đám nhân viên sợ hãi, đưa tay che

mặt. Mấy nữ nhân viên khiếp đảm thì đứng tản vào phía góc trong quầy

hàng, không ngừng chỉ trỏ bàn tán xôn xao.

Quản lý nhà hàng là Tứ Quý há hốc miệng kinh hãi. Thôi rồi, phen này giám

đốc sẽ đè ông ta ra mà phạt mất.

“Kìa các vị, hãy khoan động chân động tay, bình tĩnh, thật bình tĩnh!”

Ông ta vừa nói vừa lên giọng gọi bảo vệ đến. Tình huống này ông ta cũng

chưa từng phải trải qua bao giờ.

Chiêu Bội càng đánh càng hăng, muốn thể hiện trước mặt người đẹp, không

nhịn được mà lao đến trước mặt Tiêu Bách Thần, định cho anh thêm một

đòn dạy dỗ nữa.

Tuy nhiên lần này hắn đã sai lầm hoàn toàn. Ngay khi Chiêu Bội vung tay lao

đến, Tiêu Bách Thần đã giơ tay túm chặt lấy tóc của hắn, sau đó dùng sức

ấn mạnh đầu hắn xuống đống kính vỡ lúc nãy.

Aaa!!!

Chiêu Bội hét lên thảm thiết, cả người nằm sõng soài trên đám kính vỡ,

khuôn mặt và tay chân lập tức bị mảnh kính cứa đứt, tạo thành những vết

thương dài, máu tươi rỉ ra, đỏ lòm khắp mặt, nhỏ cả xuống đất.

“Chiêu Bội, anh không sao chứ. Anh làm trò gì vậy?”

Thiên Kim chạy đến đỡ người tình dậy, rút điện thoại định gọi người thân đến

xử lý Tiêu Bách Thần.

“Alo, cho người đến...!”

Nhưng lời cô ta chưa dứt thì điện thoại đã bị Tiêu Bách Thần giật lấy, thẳng

tay ném xuống đất.

“Khốn nạn!”

Thiên Kim trừng mắt quát lớn, tiện tay nhặt lên một mảnh kính sắc ngọn, lao

về phía anh mà đâm tới.

Tiêu Bách Thần vốn không muốn so đo với cô ta, chỉ nhẹ nhàng lắc người,

Thiên Kim đã đâm trượt mà ngã xuống đất.

Đám nhân viên và quản lý Tứ Quý sợ xanh mắt. Không ngờ gã nhà quê, mặc

đồ hàng chợ, chân thì xỏ lộn dép mỗi chiếc một màu kia lại biết võ công, hơn

nữa thủ đoạn ra tay của hắn lại vô cùng tàn nhẫn, lạnh lùng.

Chiêu Bội run run đưa tay nhặt vài mẩu kính vụn còn dính trên mặt ra, hét

lớn:

“Mày chết đi, thằng oắt con!”

Nói rồi, hắn thò tay vào trong túi áo, rút ra một khẩu súng lục, giơ tay bóp cò

về phía Tiêu Bách Thần.

“Lần này mày có chạy đằng trời!”

Chiêu Bội hả hê cười lớn, đống máu trên mặt cùng tiếng cười của hắn trở

nên mỗi lúc một man rợ, gương mặt Chiêu Bội càng thêm nhăn nhó, trông vô

cùng quái dị.

“Á, á, chết người rồi!”

Đám nhân viên ôm đầu hò hét. Với đường đạn này, người thanh niên kia

đừng hòng sống nổi.

Tuy nhiên ngay sau đó, một cảnh tượng kinh hãi xảy ra khiến tất cả những

người chứng kiến đều á khẩu, không thể nói được bất cứ một lời nào.

Nếu vận tốc đi của viên đạn đạt 900m/s thì tốc độ phản ứng của Tiêu Bách

Thần phải đạt 500m/s. Ngay khi viên đạn chui ra khỏi nòng súng, lao về phía

anh với tốc độ kinh hoàng, Tiêu Bách Thần đã nhanh chóng bật người nhảy

sang một bên, dễ dàng tránh thoát.

Viên đạt chỉ sượt qua tóc anh, sau đó ghim mạnh vào bức tường, khói trắng

tỏa ra, bụi bay mù mịt.

“Sao... sao có thể chứ?!”

Chiêu Bội và Thiên Kim trừng mắt nhìn nhau, cảm tưởng như tròng mắt sắp

rơi cả ra ngoài.

“Mày... rốt cuộc mày là ai?”

Vừa lúc này, hơn chục bảo vệ của cửa hàng cũng chạy kịp tới, toan định bắt

giữ lấy Tiêu Bách Thần. Chứng kiến hành động vừa rồi, tất cả mọi người đều

bắt đầu cảm thấy sợ hãi trước người đàn ông này. Đúng là không thể nhìn

bề ngoài mà đã vội đánh giá người khác.

Ở ngoài cửa chợt vang lên tiếng xôn xao, một đám người tay cầm súng lăm

lăm bước vào, đứng bên cạnh Chiêu Bội thị uy.

“Giám đốc, chúng em tới trễ!”

Thì ra, đây là đám thuộc hạ của gã Chiêu Bội. Khi nãy, hắn đã kịp thời gọi

điện cho thuộc hạ của mình đến.

Nhìn hơn mười gã đàn ông cao lớn, tay lăm lăm súng ngắn đang trừng mắt

nhìn mình, chỉ chờ lệnh là nhảy vào ăn tươi nuốt sống anh, sắc mặt Tiêu

Bách Thần vẫn không hề thay đổi.

Trong đầu Thiên Kim khẽ gợn sóng:

Người đàn ông này, thật kinh diễm!

***

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Đọc truyện Tuyệt Thế Thiếu Gia Rửa Hận được cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.