Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 519 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 519

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Đọc truyện Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên full cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

(Link vào nhóm đọc trước)  

Chương 519

 Cố Tư  vốn là muốn gọi Phương Tố đến nhà cũ chơi, kết quả hiện tại nghe thấy loại tin tức này, cũng chỉ có thể bỏ ý định.

 Lâm Chí Dương hôm nay qua nhà, Phương Tố chắc chắn sẽ không thể đi ra ngoài.

 Cố Tư  không nói quá nhiều, trực tiếp đem điện thoại tắt máy, trở tay liền gọi cho Trì Uyên

 Trì Uyên bên kia một hồi lâu mới nhận, nghe bối cảnh thanh âm có chút trống trải, còn có chút người đang nói chuyện.

 Cố Tư  dừng lại, "Anh không ở công ty sao?"

 Trì Uyên bên kia hơi dừng lại một chút mới nói, "Không có."

 Cố Tư  cũng không phải là một người lí trí, mặc dù cũng cảm thấy thái độ của Trì Chúc đôi khi làm người khác không thoải mái.

 Nhưng là nói thật, cô vẫn như cũ hi vọng Phương Tố có thể cùng Trì Chúc hòa hợp.

 

 Cô mặc kệ cái gì, đều thích kết quả chung thủy một lòng.

 Bên này Trì Uyên rõ ràng còn có chút bận bịu, không nói quá nhiều, liền đem điện thoại tắt máy.

 Anh đưa di động cất, sau đó quay đầu.

 Hiện tại anh đang ở tại nhà kho bên này, trong kho hàng hiện tại có mấy người.

 Hai ngày này thu nhập không ít, bắt mấy người trở về.

 Trì Uyên không có vội đi vào, một lát sau, có người tới, đưa tay khoác lên vai Trì Uyên, "Anh Trì, chúng ta lâu như vậy không gặp, anh cũng không có lời gì muốn nói với tôi sao?"

 Trì Uyên quay đầu, là Tô Nhiễm.

 Tô Nhiễm ăn mặc có chút yêu khí, cười rất là câu hồn.

 Trì Uyên nhíu mày, "Về sau cô ở ngân hàng tư nhân bên kia, cẩn thận một chút, bên kia tự dưng có mấy người mất tích, nhất định là sẽ khiến bọn họ nghi ngờ, cô chú ý một chút."

 Tô Nhiễm cười ha hả, tay từ trên bờ vai của Trì Uyên trượt xuống, sờ sờ cánh tay của anh, "Đúng vậy, tôi khẳng định sẽ cẩn thận, anh bây giờ là đang lo lắng cho tôi sao."

 Trì Uyên không thích dáng vẻ lỗ mãng như vậy của Tô Nhiễm, chân mày anh nhíu lại.

 

 Tô Nhiễm đợi một lúc, giương mắt nhìn Trì Uyên một chút, sau đó chậm rãi nắm tay thu về.

 Cô khoanh tay đứng một bên cạnh Trì Uyên, giọng nói chuyện cũng thay đổi, "Nếu như tôi không có gặp anh, mặc dù thời gian trôi qua có chút tẻ nhạt, nhưng là cũng không có nguy hiểm đi theo, Trì Uyên, ta tôi đúng là đời trước thiếu nợ anh."

 Trì Uyên một lát sau mới nói, "Lần này muốn bao nhiêu, tôi để Tử Thư chuyển qua cho cô."

 Tô Nhiễm quay đầu nhìn Trì Uyên, nhìn một hồi lâu mới cười, "Mỗi lần tôi với anh nói chuyện, anh đều lôi tiền ra, anh thiệt là, chậc chậc..."

 Chậc chậc xong, Tô Nhiễm chuyển cách nói chuyện ngay, "Anh quả nhiên vẫn là hiểu tôi mà."

 Cô quay người, lắc lắc bờ eo thon, hướng phía bên ngoài nhà kho đi đến, đồng thời khoát khoát tay, "Tôi đi đây, hiện tại địa vị của tôi không phải bình thường, ra ngoài thời gian dài, sẽ bị hoài nghi."

 Trì Uyên không nói chuyện, nhìn thân ảnh Tô Nhiễm rời đi, lúc này mới trở lại trong kho hàng đi vào.

 Thiết bị theo dõi ngày hôm qua đã bị mở ra, là cái nhập khẩu, chống nước và phòng chống nhiễu.

 Có thể sử dụng được thiết bị tân tiến như vậy, khẳng định không phải người bình thường.

 Trì Uyên cảm thấy buồn cười, thứ này tốt mặc dù là tốt, nhưng là nhược điểm cũng lớn, rất dễ dàng điều tra ra nơi sản xuất.

 Tử Thư buổi sáng liền đem tin tức tra được báo qua cho anh.

 Cái thiết bị định vị này là có người đặt ở nước ngoài, vừa tra một cái liền điều tra ra.

 Trì Uyên vào xem xét, trong kho hàng có mấy người, có người vừa tỉnh, có người tựa hồ đang ngủ, cũng có người đang hôn mê.

 Cổng bên này có người bị trói trên ghế, vừa mới chịu một trận đánh.

 Trì Uyên đứng tại nhìn bên này nhìn, liền nhìn thủ hạ nói "Mang người này ra ngoài, có mấy lời, ta muốn  hỏi riêng."

 Chờ thủ hạ đem người mang ra, anh liền nhớ lại cảnh lần trước Cố Tư  đến chỗ này.

 Cố Tư  xuống tay khá nặng, căn bản không giống như là việc mà một người phụ nữ có thể làm được.

 Trì Uyên vẫn cười cười, sau đó đến đến khoang sân chỗ đất trống.

 Thẩm vấn chuyện này, kỳ thật liền nhìn xem ra tay mạnh hay không mạnh.

 Dưới tình huống bình thường , dựa theo phương pháp trước đó của Cố Tư, chỉ cần chịu xuống tay, liền không có chuyện gì hỏi không ra.

 Trì Uyên vốn dĩ cũng không có nhiều thời gian, cũng không nguyện ý vì chuyện này mà tốn quá nhiều thời gian, thế là một câu còn không có hỏi, trước hết cho đối phương chảy máu trước.

 Cái này hiệu quả, so hỏi xong mới hạ thủ, thì tốt hơn rất nhiều.

 Người kia ngao ngao kêu lên, còn không đợi Trì Uyên hỏi hắn, hắn liền tranh thủ thời gian mở miệng, "Tôi nói tôi nói tôi nói, tôi cái gì cũng đều nói."

 Trì Uyên đem đao thu lại, không nhìn người kia máu me nhầy nhụa bàn tay, "Ừm, nói đi, ta nghe một chút ngươi có thể nói ra đến cái gì ta thích nghe."

 Một câu trả hỏi không có phạm vi như vậy, lập tức liền làm cho đối phương không biết phải nói sao.

 Trì Uyên đem đao một lần nữa cầm lên, đặt tại vết thương vừa rồi của người kia, nói, "Nhanh lên."

 Người kia ai ai ai kêu lên, "Được, tôi nói, tôi lập tức nói, tôi đem hết những gì tôi biết đều nói ra."

 

Người này là một người phụ trách nhỏ trong ngân hàng tư nhân kia.

 Lần trước có người bắt cóc đi Mạnh Sướng, tuy rằng hắn ta không tham dự, nhưng là cũng biết một ít chuyện, lúc ấy làm thế chấp chiếc xe bắt cóc kia, đều trải qua tay hắn.

 Người kia liền giới thiệu một chút chuyện của chiếc xe kia.

 Xe này đối phương đã nói rõ, không trả được tiền nên dùng xe gán nợ.

 Cho nên chiếc xe kia mặc dù vẫn còn chưa sang tên, nhưng cũng coi là tài sản của ngân hàng tư nhân kia.

 Lúc đầu loại đồ này là phải đi sang tên, kết quả không đợi đi làm thủ tục, xe liền bị người lái đi ra ngoài.

 Mặc dù lúc lái về xe vẫn y nguyên, nhưng chỉ đặt bên trong ngân hàng một ngày, lập tức liền bị lái đi xử lý.

 Xe không có, tự nhiên việc sang tên cũng liền không cần.

 Cái này tên này kỳ thật cũng có hỏi qua chuyện gì đã xảy ra, nhưng là người ở phía trên không có trả lời, hắn liền không còn dám hỏi nhiều.

 Kỳ thật bên trong ngân hàng tư nhân này, còn có làm kinh doanh khác, cái này hắn chỉ là biết qya.

 Nhưng là bởi vì quyền hạn không lớn, không biết chuyện kinh doanh khác kia cụ thể là cái gì.

 Hắn mỗi tháng trừ tiền lương, cũng còn có tiền thưởng, cộng lại khoảng lại cũng không nhỏ, cho nên cho dù là bị mơ mơ màng màng rất nhiều chuyện, nhưng vì tiền, hắn cũng liền mặc kệ những thứ khác.

Sau đó anh đi ra ngoài, lên xe lái về công ty.

Trì Chúc đang họp, Trì Uyên đi vào phòng làm việc, không có ai, nhưng trên bàn làm việc có rất nhiều giấy tờ.

Nhiều ngăn xếp.

Trì Uyên nhìn chằm chằm nó một hồi rồi nhíu mày, làm nhiều việc như vậy lại muốn bận rộn như vậy.

Trì Uyên ngồi xuống đây đợi.

Trì Chúc đi họp đã lâu, không lâu sau liền đẩy cửa đi vào.

Nhìn thấy Trì Uyên ở đây, Trì Chúc sửng sốt, "Sao vậy, nghe nói vừa rồi con đi ra ngoài."

Trì Uyên lơ một chút, những chuyện đó, anh không muốn Trì Chúc biết.

Anh trực tiếp đổi chủ đề, "Tiểu Tư gọi điện thoại nói chỗ bà ngoại mời Lâm Chí Dương đi ăn trưa. Con nghe rồi, tin tức không tốt lắm."

Trì Chúc dừng một chút, xoay người đi về phía sau bàn làm việc, "Sao vậy? Mời sang ăn cơm, trao đổi tình cảm không tốt sao."

Trì Uyên đi tới, đứng trước bàn làm việc, “Ba thật sự nghĩ vậy sao? Nói như vậy thì con nói thật, con nghĩ là bố nói đúng. Bà của con rõ ràng là rất lạc ưng ý Lâm Chí Dương. Đúng vậy, tính tình của mẹ bây giờ cũng thay đổi rất nhiều, cũng trẻ hơn, nghe Tiểu Tư nói Lâm Chí Dương rất vừa lòng mẹ, sau vài lần trao đổi như vậy hai người sẽ ổn thỏa. "

Vẻ mặt Trì Chúc không thay đổi nhiều, hừ một tiếng.

Trì Uyên nhìn Trì Chúc chằm chằm, mấy giây sau liền mỉm cười.

Anh gật đầu, "Được rồi, banghĩ không thành vấn đề, vậy thì con sẽ không nói gì, ba trước hết bận việc đi, con cũng phải bận. Gần đây quả thực có quá nhiều việc."

Trì Uyên cười trừ, Trì Chúc cúi đầu nhìn tập tài liệu.

Chờ cửa phòng làm việc đóng lại, ông mới chậm rãi ngẩng đầu lên, suy nghĩ lung tung rồi chụp tài liệu lại.

Trì Uyên thật sự không quan tâm đến Trì Chúc, chưa kể Phương Tố đã thay đổi, Trì Chúc cũng đã thay đổi.

Trước đây ông nâng niu khư khư giữ lấy Phương Tố, nhưng đến lúc mấu chốt như vậy, không còn mạnh mẽ nữa.

Trì Uyên quay lại phòng làm việc, xem lại đống tài liệu lúc sáng còn lại.

Cửa phòng làm việc mở ra, xem tài liệu ở đây được nửa đường, Trì Chúc đã bước người đi ra cửa.

Ông ta không có gì trên tay và bước đi vội vàng.

Trì Uyên nhìn rồi bật cười.

Không thể giả vờ bây giờ.

Trì Chúc rời khỏi công ty, lái xe đến Phương gia.

Xe dừng trước nhà Phương gia, liền thấy Lâm Chí Dương lái xe chạy tới.

Ông biết chiếc xe này, hôm qua ông đã nhìn thấy nó, nó không phải xe sang trọng gì.

Trì Chúc lắc đầu, không biết đang bất mãn cái gì.

Lâm Chí Dương lái xe ra cửa, dừng lại, cửa mở ra.

Anh ta lái xe vào.

Trì Chúc lấy điếu thuốc ra, châm lửa, cứ như vậy mà nhìn.

Người đàn ông này mới được mời đến nhà ăn cơm, chắc hẳn mất rất lâu, Trì Chúc trong lòng biết rõ.

Ông đợi, cảm thấy sắp hết giờ nên gọi điện cho Phương Tố.

Phương Tố thật lâu mới trả lời, lẽ ra bà nên tránh trả lời, trong điện thoại cũng không có giọng nói của người nào khác.

Trì Chúc hỏi: "Em bận à?"

Phương Tố do dự một chút, "Không có, em không bận."

Trì Chúc thở ra, "Đến giờ ăn rồi."

Phương Tố, "Được rồi, em còn chưa ăn. Buổi trưa anh sắp tan việc rồi nhỉ."

Bà hơi chột dạ nhưng thật sự không biết phải nói gì.

Trì Chúc đáp lại, "Anh ra ngoài làm việc, anh đã nói về nó rồi."

Phương Tố suy nghĩ hồi lâu, nhưng chỉ nói đúng a.

Trì Chúc nói một câu tiếp theo, "Nếu thuận tiện thì cùng nhau ra ngoài ăn cơm đi. Ngày hôm qua ở nhà hàng, còn chưa nói cùng nhau ăn cơm."

Phương Tố trầm mặc sau một hồi.

Trì Chúc đợi ở đây, thấy bà không lên tiếng, ông cười, "Nếu không tiện thì quên đi."

Thật ra trong giọng điệu của Trì Chúc có gì, nói thật là không có, Trì Chúc nói chuyện này khá bình thường.

Nhưng Phương Tố nghe không hiểu có cảm giác mất mát.

Bà cắn môi, "Vậy thì anh ở đâu, em có thể đi nhưng sẽ tới chậm một chút."

Trì Chúc vội vàng nói: "Đừng lo lắng, em chuẩn bị xong đi, anh tới đón."

Phương Tố thuận miệng liền nói: "Em xong liền gọi cho anh."

Sau đó, điện thoại cúp máy.

Trì Chúc cất điện thoại, nhìn chằm chằm vào cửa Phương gia, đột nhiên bật cười.

Phương Tố đi ra đằng kia cũng không có chậm như vậy.

Bà mặc áo dài trơn, tóc búi cao.

Có thể thấy bà đã mặc quần áo cẩn thận.

Sau khi đi ra, Phương Tố gọi điện cho Trì Chúc, nói vị trí của mình.

Trì Chúc ừm một tiếng, "Anh vừa rồi đi ngang qua đó, anh sẽ tới ngay."

Ông lái xe một vòng, chạy tới trước cửa nhà Phương gia.

Xe dừng lại, Phương Tố trực tiếp mở cửa.

Sau khi xe chuyển bánh, Phương Tố hỏi: "Đi đâu."

Trì Chúc đã quyết định sẽ đi đâu trong lúc đợi, "Đến nơi rồi sẽ biết."

Phương Tố không nói nữa, bà cầm điện thoại trong tay, là tin nhắn của Cố Tư.

Cố Tư là một người rất hóng hớt, cô nhắn tin hỏi Trì Chúc có chuyện gì đang xảy ra ở đây không.

Tin nhắn này đã được gửi một thời gian và chưa thấy trả lời.

Vừa rồi nhận được tin nhắn tại Phương gia, lúc đó bà cũng không tiện lắm, vừa nói đi ra ngoài, bà cụ Phương gia à không vui mà lộ ra mặt.

Cuối cùng, Lâm Chí Dương tiến tới hòa giải nói không sao cả.

Anh ta nói rằng anh hiểu cô ấy có việc phải làm.

Không biết Lâm Chí Dương có nhìn thấy gì không, nhưng lão phu nhân hẳn nhìn ra vấn đề.

Bà trốn ra ngoài trả lời điện thoại, ngay sau đó cũng chuẩn bị rời đi, lão phu nhân là thiên tài, làm sao có thể không hiểu.

Phương Tố thật sự cảm thấy trên mặt nóng lên.

Lão phu nhân đối với bà có chút rất cứng rắn, lúc trước ở Trì gia lão phu nhân tức giận.

Nói bà ngày xưa làm việc nghĩ kỹ lắm, sao lại có thể đặt mình vào thế bị động.

Bây giờ nghĩ lại, tức giận của lão phu nhân là đúng, thật sự bà không nghĩ nhiều chuyện cẩn thận.

Nhưng Phương Tố không nhịn được, bản thân không thể từ chối Trì Chúc, cũng như Trì Chúc không thể từ chối những yêu cầu vô lý của bà trước kia.

Bà thở ra và hiện tại cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Vừa rồi cùng Lâm Chí Dương trong một không gian, thật sự là khó xử muốn chết.

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.