Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 552 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 552

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Đọc truyện Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên full cập nhật nhanh nhất trên nhayho.com

Vào nhóm của chúng mình để ủng hộ các các bạn đang dịch truyện và đọc nhiều chương hơn nhé!

(Link vào nhóm đọc trước)

Chương 552: Đứa nhỏ hôm nay có ngoan không?

 Trong lòng cô quả thực không yên, bởi vì hôm nay, ông cụ lại đi nói chuyện với ông Tùy, bọn họ lần này đóng cửa lại, ở bên trong nói chuyện rất lâu.

 Tùy Mị đã đứng ở bên ngoài nghe rất lâu nhưng không nghe được gì.

 Ông cụ và ông Tùy đề phòng như vậy, hẳn là nói cái gì phi thường nghiêm trọng.

 Tùy Mị run lên vì suy nghĩ của mình.

 Sau đó, ông Tùy đi thẳng ra ngoài.

 Tùy Mị vốn là muốn theo quan sát, nhưng là thực sợ bị phát hiện.

 Vì vậy ở nhà hơn một tiếng đồng hồ cũng chán, cuối cùng thì đến chỗ Trì Uyên.

 Tùy Mị cho rằng ông cụ hẳn là biết cô đến chỗ Trì Uyên, nên khi cô rời đi, ông cụ mới nở một nụ cười an tâm phần nào.

 Tùy Mị đi theo Trì Uyên về phòng làm việc.

 Tử Thư liếc nhìn Tùy Mị mấy lần, nhưng vẻ mặt không tốt lắm.

 Cho dù Tùy Mị cư xử như thế nào, Tử Thư cũng không thích cô ấy, sự chán ghét này đã ăn sâu vào trong, từ trước khi Cố Tư và Trì Uyên ly hôn, nó vẫn không thay đổi dù chỉ là một chút.

 Tùy Mị hoàn toàn không nhìn Tử Thư, thành thật ngồi trên ghế sô pha trong phòng làm việc của Trì Uyên, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình.

 Tử Thư đi theo vào phòng làm việc của Trì Uyên, lấy một cái ghế ngồi đối diện với bàn làm việc, thật ra cũng không có việc gì đặc biệt quan trọng nên anh chỉ ngẫu nhiên cầm một tài liệu và thảo luận với Trì Uyên.

 Tử Thư chỉ không muốn Trì Uyên và Tùy Mị ở một mình trong văn phòng.

 So với Cố Tư, anh cũng không thể nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

 Tùy Mị không biết có thật sự không nhìn ra ý tứ của Tử Thư hay không, chỉ ngồi bất động không nói.

 Trì Uyên hiểu Tử Thư, lúc rảnh rỗi nhìn Tử Thư một cái, cười như không cười.

 Tử Thư nói bằng khẩu hình với Trì Uyên: Tôi đang giúp anh.

 Trì Uyên gật đầu, không nói gì.

 Quả thực là có ích cho anh, nếu Cố Tư biết chuyện này, có thể không cãi nhau với anh, nhưng sẽ lơ anh.

 Cuộc sống của anh bây giờ thực sự có chút khó khăn.

 Tử Thư cũng không thể nghiên cứu tài liệu cả buổi chiều cùng Trì Uyên, rốt cuộc thật sự không có gì để nói, anh đứng dậy chỉnh sửa quần áo, nói với Trì Uyên, "Vậy thì sếp, tôi đi làm việc."

 Trì Uyên nói đi đi.

 Tử Thư xoay người bước ra ngoài, đến ghế sô pha thì dừng lại, nhìn Tùy Mị, "Cô Tùy hay là theo tôi vào phòng họp ngồi một lát, tôi sẽ nhờ người cắt một ít hoa quả rồi rót tách trà. "

 Tử Thư đã nói như vậy, cho dù Tùy Mị có táo bạo đến đâu, cũng không thể không đồng ý.

 Cô nhanh chóng đứng dậy nói lời cảm ơn tới Tử Thư.

 Tử Thư cười vô hại, "Không sao, chúng ta là đối tác thì nên vậy."

 Tử Thư dẫn Tùy Mị đi ra ngoài, Trì Uyên cười thành tiếng, có lúc đầu óc Tử Thư hơi ngốc, nhưng đôi lúc đầu óc xoay chuyển rất nhanh.

 Không rõ Tùy Mị ở công ty Trì Gia bao lâu.

 Trì Uyên đi ra khỏi phòng làm việc, Tử Thư cũng từ trong phòng làm việc đi ra, hai người đụng nhau trên hành lang.

 Trì Uyên hỏi: "Tùy Mị, còn ở đây sao?"

 Tử Thư nhíu mày, "Chờ một chút, tôi đi xem một chút."

 Anh không thể để ý đến động tĩnh của Tùy Mị cả buổi chiều.

 Tử Thư đi vào phòng họp liếc nhìn hai lần, sau đó từ xa xòe tay ra cho Trì Uyên không có, nghĩa là người đó đã rời đi rồi.

 Trì Uyên chỉ gật đầu, sau đó nhìn đồng hồ, tới giờ tan sở rồi.

 Khi anh lái xe về nhà, Phương Tố đã đi rồi, Cố Tư đang cùng bà cụ đi dạo bên ngoài.

 Hai người không biết là đang nói gì, cả hai cùng bật cười.

 Trì Uyên đứng ở bên cửa xe, nhìn hai người đằng đằng kia, trong lòng chợt mềm mại.

 Thật ra lúc trước đó không phải không có những cảnh này, nhưng lúc đó anh đối với Cố Tư không như hiện tại, khi nhìn thấy cô, anh cảm thấy rất cáu kỉnh, tự nhiên anh không nhớ nổi điều tốt đẹp gì.

 Cố Tư chưa nhìn thấy Trì Uyên, nhưng Trì Uyên đã bước tới trước.

 Xe của Trì Cảnh lái tới, anh xuống xe dừng một chút, đi về phía hoa viên.

 Khi Trì Uyên bước tới chỗ Cố Tư , quay đầu lại, liền nhìn thấy Trì Cảnh.

 Anh ta cười trước, một tay ôm Cố Tư , tay kia vô thức chạm vào bụng Cố Tư .

 Sau đó anh ta nói với Trì Cảnh, "Hôm nay anh đi về không thấy em ở sau. Hôm nay trở về em đã đổi lộ trình rồi sao."

 Trì Cảnh ồ lên, "Xảy ra chuyện, em vừa lái xe qua đường khác."

 Trì Uyên gật đầu, quay sang Cố Tư nói: "Đứa nhỏ hôm nay có ngoan không?"

 Cố Tư cười cười. "Mới bây giờ thì vẫn ngoan. Bác sĩ nói lớn hơn một chút sẽ bắt đầu nghịch ngợm."

 Trì Uyên vẻ mặt dịu dàng, "Vậy thì anh sẽ dặn nó trước, để nó không được quấy em."

 Cố Tư nghĩ câu nói này của anh có chút ngốc, thật sự không muốn nói chuyện với anh.

 Bà cụ chịu không nổi nữa, bụm miệng, "A Uyên nhà chúng ta trước kia đúng là Diêm Vương mặt lạnh, bây giờ thật sự không quen."

 Nói xong, bà cụ quay đầu liếc Trì Cảnh một cái, "A Cảnh, con có quen với bộ dạng anh con như thế này chưa?"

 Trì Cảnh chỉ cười, không nói.

 Bà cụ nhìn mọi người, "Được rồi, chúng ta nên về nhà ăn tối, sau đó nghỉ ngơi."

 Thực ra thì nói giải tán, cũng chính là một mình Trì Cảnh tự rời đi.

 Ba người ở đây đang cùng nhau trở lại tòa nhà chính.

 Bốn người được chia thành hai nhóm và di chuyển theo hai hướng khác nhau.

 Trì Cảnh đi vài bước rồi lại liếc nhìn, Trì Uyên ôm vai Cố Tư , quay đầu lại nói gì đó với Cố Tư , Cố Tư hiển nhiên không thích, đẩy anh hai lần cũng không đẩy ra được.

 Bà cụ đang cười bên cạnh anh, ba người trông thật hòa hợp.

 Nhị phu nhân vừa ra khỏi phòng khách liền nhìn thấy Trì Cảnh đứng ở chỗ này.

 Bà chậm rãi đi tới, nhìn chằm chằm về phía Cố Tư , sau đó nói: "Con vào ăn đi, bức tranh đẹp đẽ như thế này về sau con sẽ có."

 Trì Cảnh nhất thời không phản ứng kịp, mở miệng nói gì đó, "Nếu không phải con từ chối triệt để, có lẽ bức tranh này đã là của con."

 Nhị phu nhân sửng sốt, trợn mắt há hốc mồm.

 Rõ ràng là có điều gì đó muốn nói, nhưng sau một lúc dừng lại, bà nuốt những lời đó trở lại.

 Bà chỉ thở dài, "Được rồi, vào đi, không phải con nói có một cô gái con thích, ngày nào đó sẽ mang về cho mẹ xem à."

 Cố Tư đi kiểm tra sức khỏe, Trì Uyên xin nghỉ một ngày.

 Lần này không cùng Phương Tố đi mà là Trì Uyên đưa Cố Tư .

 Trì Uyên lần này thông qua cửa sau và tìm một bác sĩ mà anh biết, nên không cần xếp hàng.

 Khi cả hai đến bệnh viện, họ được bố trí trực tiếp để khám và lấy máu.

 Thời gian kiểm tra rất nhanh, sau đó đi gặp bác sĩ, bởi vì Cố Tư không có vấn đề gì lớn, bác sĩ chỉ bảo cô trở về chăm sóc sức khỏe.

 Cố Tư ra khỏi phòng khám nghĩ ngợi, nói với Trì Uyên, "Chờ em, em đi vệ sinh."

 Trì Uyên không nghĩ nhiều, thuận miệng nói một tiếng, đi theo Cố Tư một hồi liền dừng lại.

 Nhà vệ sinh trong bệnh viện tương đối rộng, đặc biệt dành cho phụ nữ mang thai và sinh nở.

 Khu vệ sinh nữ rộng hơn rất nhiều.

 Lúc Cố Tư bước vào, bên trong vẫn còn rất nhiều người.

 Đa số đều có bụng bự, so với những người này thì bụng của cô thực sự rất nhỏ, có thể bỏ qua.

 Cố Tư đi về phía nhà vệ sinh, liền đối diện với một người.

 Người kia đội mũ và đeo khẩu trang, khi đi tới, ngẩng đầu nhìn Cố Tư một cái, sau đó lại nhắm mắt lại.

 Nhưng chỉ là ánh mắt này khiến Cố Tư cảm thấy không đúng.

 Cô đã đến bệnh viện để kiểm tra nhiều lần, và cô đã gặp phải người lạ rất nhiều.

Mọi người khi nhìn thấy người lạ theo tiềm thức sẽ liếc một cái, và không có thêm cảm xúc dư thừa trong mắt họ.

 Nhưng người đó nhìn cô như thể đang xác nhận điều gì đó, và mắt dừng lại một lúc trên người cô.

 Cố Tư gần đây không có cuộc sống yên bình, trong lòng cô có chút đề phòng với hoàn cảnh xung quanh.

 Vì vậy, trong tiềm thức cô đã cách xa người này một chút.

 Cô đi tới vài bước bên cạnh người bên kia, có lẽ là có tâm tư nên chú ý một chút.

 Người đối diện bước đến gần cô và đi chậm lại một cách khó hiểu.

Cố Tư rũ mắt xuống, nhìn thoáng qua tay của người kia.

 Cô cho tay vào túi quần áo như thể đang bới ra thứ gì đó.

 Có thể là phản ứng trong tiềm thức nhanh hơn, khi bản thân cô còn chưa kịp phản ứng với những gì đang xảy ra thì cơ thể cô đã tránh được.

 Mà người kia đột nhiên lấy từ trong túi ra một thứ gì đó không biết là gì, đâm về phía Cố Tư .

 Người này di chuyển rất nhanh, nhưng Cố Tư càng trốn nhanh hơn.

 Vì vậy thứ trong tay người này thuận thế đâm vào người cô gái bên cạnh Cố Tư .

 Cô gái hét lên.

 Trì Uyên bên ngoài nghe thấy tiếng động, còn chưa kịp suy nghĩ liền xông vào.

 Cố Tư cũng nhanh chóng phản ứng lại, nhìn thấy Trì Uyên, cô lập tức chỉ vào người sắp chạy nói: "Là cô ấy, tóm lấy cô ấy, đừng để cô ấy chạy."

 Trì Uyên đang đứng ở cửa phòng vệ sinh, người kia nếu muốn chạy thì phải đi ngang qua người anh.

 Trì Uyên nhìn một cái, liền tranh thủ bắt lấy.

 Người nọ phản ứng nhanh, khom người trốn.

***

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status