Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 564 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 564

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Cùng với các cộng tác viên dịch ngày đêm thì truyện đã đến hồi gay cấn.
Cảm ơn các bạn đọc đã đóng góp kinh phí để nhóm dịch nhảy hố truyện có thể duy trì.
Chúng mình xin ưu tiên các chương mới nhất đã có trong nhóm kín, để các bạn đã có đóng góp đọc trước.
Để truyện nhanh tới chương cuối bạn có thể đóng góp và vào nhóm đọc trước nhé. 

(Link vào nhóm đọc trước)

Chương 564: Cứ xử lý như thường đi

Người phụ nữ kia chỉ dựa vào sự quyến rũ của chính mình, đã có thể tự bảo vệ mình một cách trọn vẹn.

Trì Uyên sắp xếp ngôn ngữ rồi nói, "Ngày hôm qua Nhược Cáp bị thương, anh đi điều tra một chút là ai làm."

Cố Tư gật đầu, "Anh tìm được chưa."

Trì Uyên hừ một tiếng, "Cũng gần ra rồi, chỉ chờ Nhược Cáp tỉnh lại."

Không đợi Cố Tư nói gì, Trì Uyên đã nhanh chóng đổi đề tài, "Bệnh viện gọi điện nói không có chuyện gì lớn lắm, nhưng vết thương thật sự rất nghiêm trọng. Hôm nay chắc là cậu ta có thể tỉnh lại được rồi, tuy nhiên vẫn còn tĩnh dưỡng một thời gian mới khỏe được. "

Nhược Cáp cũng khá thông minh, lúc đó gần như bị đánh đến tàn phế, sau đó cậu ta giả chết, thoát khỏi tai ương.

Nhược Cáp nhìn ra thì không làm ăn được nhiều, nhưng người quanh co lại khá giỏi.

Trì Uyên đổi chủ đề nhiều như vậy, Cố Tư cũng không hỏi thêm nữa.

Trì Uyên và Cố Tư nói chuyện được mười phút, Cố Tư nghe thấy giọng nói của Trì Uyên có chút mệt mỏi, nên bảo Trì Uyên nhắm mắt một cái rồi nghỉ ngơi thật tốt.

   Cô nói nếu buổi trưa có thời gian thì về nhà, hai người gặp nhau rồi nói chuyện.

Trì Uyên quả thật ở đằng kia cũng mệt mỏi, anh thuận theo lời nói: "Vậy thì anh ngủ một giấc, em cũng ngủ thêm một lát đi."

Chờ cúp điện thoại, Cố Tư vỗ cái trán của mình, sau đó trượt xuống nằm xuống.

Cô bây giờ hơi khó chịu, muốn giúp anh nhưng không đủ sức lực. Nếu đặt vào một thời điểm khác, có lẽ cô đã chạy thẳng đến chỗ Trì Uyên vào lúc này. Cô không phải là người do dự, lo lắng sẽ qua đi xem, và đi gặp nếu thật muốn.

Cô luôn dứt khoát như vậy.

 Trì Uyên đúng là đang ở công ty.

Tuy nhiên không phải anh tới đây vào tối qua mà chỉ đến lúc sáng đểnghỉ ngơi sau khi làm việc bên ngoài suốt đêm qua.

Sau khi cùng Cố Tư gọi điện thoại xong,  anh ấy cũng không ngủ.

Trì Uyên lấy đống tài liệu tồn đọng trên bàn tranh thủ thanh lý hết để lát nữa còn phải đi ra ngoài tiếp.

   Một lúc sau, Tử Thư gõ cửa từ bên ngoài bước vào với một tách cà phê.

   Thật ra anh mệt mỏi không kém gì Trì Uyên.

Trì Uyên liếc nhìn Tử Thư, "Nếu không có nhiều việc, cậu nghỉ ngơi đi."

Tử Thư đi tới, đưa cà phê vào tay Trì Uyên, "Tôi không nghỉ ngơi đâu. Ngủ một giấc sau khi tỉnh dậy sẽ khó chịu hơn. Anh uống ly cà phê này trước đi để tinh thần tỉnh táo."

Trì Uyên nhận ly cà phê, nhấp một ngụm, nói: "Phía Tô Nhiễm sao rồi?"

Tử Thư thở dài một hơi, "Không sao, người phụ nữ bụng ý tướng kia, cũng chỉ là trông có chút chật vật vậy thôi chứ không có chuyện gì xảy ra, thậm chí còn không bị thương ngoài da."

Nói xong, Tử Thư lại thở dài một hơi, "Tôi còn tưởng rằng Nhị Cáp khá lươn lẹo, nhưng hiện tại xem ra Nhị Cáp so Tô Nhiễm thì còn thành thật lắm."

Trì Uyên cong khóe miệng một chút, "Xử lí sạch sẽ mấy người ở kho hàng đi."

Tử Thư gật đầu, "Những người này có thể đưa ra thông tin trọng điểm, tôi nghĩ chúng ta không nên dụ, cứ trực tiếp hỏi rồi giao cho cảnh sát."

Trì Uyên ậm ừ, "Được rồi, những người này cũng không thể để mãi trong kho hàng được. Sau lưng họ che giấu nhiều chuyện như vậy, chúng ta không tiện xen vào."

Tử Thư ngồi một lúc thôi mà thấy Trì Uyên thật sự rất bận, phải đọc nhiều tài liệu như vậy, liền thở dài, đứng dậy đi ra ngoài.

Trì Uyên đọc xong tài liệu thì trời đã sáng rồi.

Anh ta uống liền hai ly cà phê, quả nhiên rất sung sức.

Trì Uyên cất giấy tờ đi, ngồi trên ghế thư giãn một lúc mới đứng dậy đi ra khỏi phòng làm việc.

Vừa vặn Tử Thư cũng đi ra từ đằng kia, hai người gặp nhau trên hành lang, liền biết ý tứ, không cần nói nhiều.

Họ cùng nhau đi về phía thang máy, Trì Uyên nói: "Chuẩn bị xong chưa?"

Tử Thư gật đầu, "Mọi chuyện đều đã xong."

Hai người bước tới thang máy, vừa lúc Trì Chúc đi ra khỏi văn phòng.

Trì Chúc có chút kinh ngạc nhìn hai người mặc quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi ra ngoài.

Hôm nay không có việc gì ở bên ngoài, lát nữa còn có cuộc họp cần Trì Uyên có mặt.

Trì Chúc đi được hai bước, vừa định nói, cửa thang máy đằng kia mở ra, Trì Uyên và Tử Thư cùng bước vào.

Trì Chúc cũng không kịp nói tiếng nào.

Chỉ sau vài giây, điện thoại của ông rung lên hai lần, là tin nhắn của Trì Uyên.

Trì Uyên nói hôm nay anh có việc phải xin nghỉ phép, nhưng anh cũng nói rằng tất cả tài liệu cần thiết hôm nay đã được xử lí xong đặt ở trên bàn, Trì Chúc sẽ qua lấy giúp anh.

Trì Chúc đứng ở hành lang nhìn chằm chằm thang máy hồi lâu mới xoay người đi vào phòng làm việc của Trì Uyên.

Ngày hôm qua ông không thấy mặt Trì Uyên, xem ra hôm nay lại là một ngày không thấy người.

Trì Chúc nhíu mày, đứng trong phòng làm việc của Trì Uyên nghĩ một lúc lâu, nhưng lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Trì Uyên chưa bao giờ như thế này trước đây.

Trì Uyên ở nơi khác đang ngồi trong xe, Tử Thư ngồi bên cạnh gọi điện thoại.

Âm lượng điện thoại to hơn, Trì Uyên có thể nghe thấy thông tin do những người ở đó báo cáo.

Bên kia nói Nhược Cáp đãtỉnh táo, tư duy rất rõ ràng, bình thường có thể nhận diện được.

Tô Nhiễm cũng không khai ra gì có giá trị, sau đó người kia hỏi Tử Thư nên làm gì tiếp theo.

Không đợi Tử Thư nói, Trì Uyên khịt mũi, "Làm gì? cứ xử lý như thường đi."

Tử Thư hiểu ý của Trì Uyên, anh nói với đối phương nói: "Bệnh viện đã báo cảnh sát về chuyện của Nhược Cáp rồi. Về phía cô Nhiêm, không cần giấu giếm, cứ báo cánh sát luôn đi.”

Nhược Cáp bị thương nặng, nhìn thoáng qua liền biết người kia là cố tinh giết mình, không cần Trì Uyên nói gì, bệnh viện đã gọi cảnh sát rồi.

Chỉ là Nhược Cáp tâm tình không tốt, ngày hôm qua không ghi lại được chút lời khai nào, hôm nay anh ta tỉnh lại, cảnh sát sẽ qua.

Mà chuyện của Nhược Cáp vốn không giấu được,thì với Tô Nhiễm cũng không cần giấu giếm, tốt hơn là trực tiếp gửi đi.

Nghe Tử Thư nói vậy thì ở đằng kia, liền nói tô hiểu rồi.

Cuộc gọi này đã kết thúc.

***

 

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status