Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 618 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 618

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

(Link vào nhóm để đọc nhiều hơn)

Chương 618: Cầm lấy đi, đồ đáng thương

Lương Ninh Như không thể cho anh ta lời khuyên tốt, cuối cùng cô chỉ có thể nói: "Thôi, anh có thể hỏi cô bạn gái nhỏ của anh xem cô ấy mong đợi điều gì từ anh thì anh làm hài lòng cô ấy. Đó chắc là cũng coi như làm điều gì có ý nghĩa. "

Chương Tự Chi nhìn chằm chằm Lương Ninh Như, sau khi suy nghĩ xong liền hỏi: "Nếu là cô, cô mong đợi cái gì?"

Lương Ninh Như ngạc nhiên, thật ra cô cũng không mong đợi gì cả.

Cô ấy là một người theo đạo Phật nên không quan tâm mấy điều này hơn nữa càng không có yêu cầu cao đối với người khác.

Chương Tự Chi lại vội vàng giải thích, "Tôi chỉ cảm thấy nếu hỏi trước rồi mới thực hiện thì không thành tâm cho lắm, tự làm trước sẽ tốt hơn.”

 Tư tưởng này rất tốt, Lương Ninh Như gật đầu.

Cô suy nghĩ một hồi rồi nói: "Tặng hoa đi, con gái thích hoa lắm."

Chương Tự Chi nhớ tới vừa rồi có hai bông hồng trong bình mà anh ta nhìn thấy trong phòng Lương Ninh Như.

 Anh ấy nói một câu được, sau đó hỏi thêm "Còn gì nữa không?"

Lương Ninh Như suy nghĩ một chút, "Lúc nào rảnh thì anh dẫn cô ấy đi du lịch hoặc là đi công viên chơi."

Những điều này không khó đối với Chương Tự Chi.

Anh mỉm cười, "Được, vậy tôi sẽ làm hai việc này trước."

Anh uống hết chỗ nước còn lại, cầm chai nước trong tay rồi đứng dậy, "Tôi thấy cô muốn đuổi tôi đi luôn rồi nên không phiền cô nữa, tôi đi liền dây."

Lương Ninh Như chế nhạo, "Giờ anh mới nhìn ra sao?."

Chương Tự Chi đi tới cửa, nhìn lại Lương Ninh Như, dường như muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra.

Thay vào đó, Lương Ninh Như lên tiếng, "Dù sao hôm nay cũng cảm ơn các anh nhiều vì đã giúp tôi sửa xong, buổi tối này tôi có thể yên tâm ngủ ngon rồi chưa không thì đêm nay cũng khó mà yên nổi."

Chương Tự Chi cong khóe miệng một chút, "Lần sau nếu gặp chuyện này nữa thì cứ gọi cho chúng tôi."

Lương Ninh Như cười cười, không nói gì.

Chương Tự Chi lúc này mới mở cửa rời đi.

Ra ngoài thì thấy nam thanh niên vừa đi xuống nhà, xe vẫn đậu ở bên ngoài, cậu ta ngồi trên xe đợi Chương Tự Chi.

Chương Tự Chi đi tới gõ cửa xe, cậu ta sửng sốt, nhanh chóng mở cửa. "Cậu chủ nhỏ, sao anh đi ra sớm như vậy?"

Giọng điệu của người thanh niên đầy hoài nghi.

Chương Tự Chi vỗ vỗ sau đầu cậu ta, "Đang suy nghĩ gì vậy? Tôi chỉ nói vài câu với cô ấy, sau đó rời đi. Khi trở về, đừng nói chuyện với họ. Nếu tôi nghe thấy người nào đó nói nhảm thì cậu cứ xem tôi xử lí cậu thế nào. "

  Cậu ta chỉ biết  cười khúc khích.

Chương Tự Chi lên xe, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ xe.

Cuối cùng, anh ta nhắm mắt lại và thu hồi ánh nhìn của mình.

Chương Tự Chi sáng hôm sau gọi điện đến cửa hàng hoa, yêu cầu họ gửi một bó hoa hồng cho Từ Giai Ninh vào buổi trưa.

Địa chỉ cũng đã được cung cấp cho cửa hàng hoa.

Sau đó, anh ngồi trong hội quán và tìm một vài người để chơi mạt chược với anh.

 Mấy người bọn họ chơi mạt chược hết ván này tơi ván kia thì Từ Giai Ninh gọi điện thoại đến

Giọng Từ Giai Ninh tươi cười, nói lời cảm ơn vì đã tặng hoa.

Chương Tự Chi còn đang sờ mạt chược, ừ ừ hai tiếng, "Thích không?"

Từ Giai Ninh nói: "Em thích, con gái đều thích hoa mà."

Chương Tự Chi cười, "Thật sao?"

Từ Giai Ninh vốn dĩ muốn gặp Chương Tự Chi ăn trưa, nhưng lại nghe thấy tiếng huyên náo từ bên trong điện thoại của anh.

Cô biết ngay Chương Tự Chi lúc này đang chơi mạt chược, cô cũng không noia gì thêm, liền dập máy sau vài câu.

Chương Tự Chi chơi đến khi anh ta đói thì mơi kêu mọi người không chơi mạt chược nữa.

Trong lúc ăn cơm, anh lấy điện thoại ra xem, sau khi suy nghĩ xong liền gọi điện cho Lương Ninh Như, hỏi cô ta đang làm gì?

Không đợi Lương Ninh Như trả lời, anh nói đã gửi hoa cho Từ Giai Ninh, nói rằng Từ Giai Ninh rất thích.

Lương Ninh Như đè giọng nói ở đằng kia, "Ồ, được rồi, tôi hiểu rồi."

Khi anh nghe được cô ta nói vậy, anh biết có điều gì đó ở phía cô.

Chương Tự Chi mất một lúc mới hiểu ra, "Có chuyện gì vậy? Cô đang gặp mặt bạn trai của mình à?"

Lương Ninh Như cười nhẹ, sau đó ừ hừ một tiếng.

Chương Tự Chi mím môi nghĩ: "Hai người hôm nay hẹn hò đúng không?"

Lương Ninh Như nghĩ tới, đây là hẹn hò sao?

Chỉ là người đàn ông kia tới thăm cô. Rồi hai người cùng nhau đi ăn cơm.

Người đàn ông tỏ ra có thiện cảm với cô, đồng thời cũng tiết lộ ý định phát triển thêm với cô.

Lương Ninh Như nói một câu "Chắc là vậy."

Chương Tự Chi lập tức hỏi: "Anh ta có tặng hoa cho cô không?"

Được lắm. Anh ta tự nhiên hỏi vậy lại khiến Lương Ninh Như ngượng ngùng mà không biết tại sao.

Hôm qua cô ở đó dạy Chương Tự Chi cách hâm nóng tình cảm với bạn gái, hôm nay Chương Tự Chi lại chuyển vấn đề cho cô.

Cô ấy mím miệng, im lặng trong hai giây và nói không.

Chương Tự Chi cười tủm tỉm, nhưng không nói gì nữa.

Sau khi cúp điện thoại, Chương Tự Chi đặt điện thoại trên bàn, suy nghĩ Lương Ninh Như chắc cũng thích thích hoa mà tên đàn ông kia không tinh ý, nếu không tặng hoa cô ta, có lẽ cô ta sẽ thất vọng.

Chương Tự Chi không biết tại sao, nhưng anh có chút vui mừng không giải thích được.

Mối quan hệ của cô ta không được tốt, không hiểu sao anh ta lại cảm thấy tự hào về bản thân.

Sau khi ăn xong, Chương Tự Chi ngồi trên sô pha gác chân xem điện thoại.

Sau khi đọc một số tin tức, anh cảm thấy khó chịu và cảm thấy như thể mình không thể ngồi yên được.

Anh kiểm tra thời gian, còn khá sớm, liền thay quần áo, sau đó lái xe đi, trực tiếp tới cửa hàng hoa.

Chương Tự Chi đi một vòng trong cửa hàng hoa, anh thậm chí không thể biết tên những bông hoa này.

Anh nhìn chằm chằm vào một bó hoa hồng lần cuối.

Anh ta nói, "Bán cho tôi hai bông thôi là được."

Nhân viên bán hàng nhanh chóng giúp anh quấn lại.

Chương Tự Chi cầm hai đóa hoa hồng này nhìn một hồi, sau đó xoay người rời khỏi cửa hàng hoa.

Hoa vẫn còn là nụ, người bán hàng nói rằng nó sẽ kéo dài thêm hai ngày nếu được cắm vào bình.

Chương Tự Chi lái xe tới chỗ tập gym của Lương Ninh Như.

 Anh ta cũng không đi vào phòng tập, chỉ để xe bên ngoài rồi gọi Lương Ninh Như ra ngoài.

Lương Ninh Như cũng rất kinh ngạc, cô ta chạy ra ngoài, Chương Tự Chi đã ngồi vào trong xe hạ cửa sổ.

Lương Ninh Như chạy tới, có chút không kiên nhẫn, "Anh lại có chuyện gì? Tôi ở đây đang bận lắm"

Chương Tự Chi cầm lấy hai bông hồng gói trong giấy đưa cho Lương Ninh Như, "Này, tặng cô."

Lương Ninh Như nhìn hai bông hồng mà sững sờ, "Sao anh lại tặng tôi thứ này?"

Chương Tự Chi cười tủm tỉm, giọng điệu có chút châm chọc, "Cô nói với tôi là đi hẹn hò với bạn trai cả buổi mà không có nhận lấy một bông hoa. Còn không phải tôi sợ cô buồn nên chạy qua đây an ủi à. "

Lương Ninh Như nhìn chằm chằm Chương Tự Chi không nói lời nào.

Chương Tự Chi thấy vậy liền mở cửa xe, nhét hoa vào tay Lương Ninh Như "Cầm lấy đi,đồ đáng thương, hai đóa hoa nhỏ thôi, cậu đây thưởng cho cô."

Nói xong Chương Tự Chi trở lại xe, quay đầu nhìn Lương Ninh Như nói: "Không cần cảm động, là bởi vì cô quá đáng thương thôi."

Nói xong Chương Tự Chi nâng cửa xe lên, khởi động xe lái đi.

***

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status