Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 620 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 620

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên

  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

(Link vào nhóm để đọc nhiều hơn)

 Chương 620: Anh có chuyện gì ngại nói à?

 Chương Tự Chi cuối cùng cũng đậu xe trước một nhà hàng.

Hai người cùng nhau đi vào phòng riêng.

Chương Tự Chi gọi đồ ăn, đợi người phục vụ đi ra ngoài rồi mới nhìn Lương Ninh Như.

Vẻ mặt anh nghiêm túc, Lương Ninh Như nhất thời có chút khó chịu.

Chương Tự Chi mấp máy môi, chuyện này giống như khó mà mở miệng.

Lương Ninh Như cười: “Anh có chuyện gì ngại nói à?”

Chương Tự Chi thở dài, có chút khó nói. Cuối cùng đem chuyện Trì Uyên nói hôm nay, nói qua cho Lương Ninh Như nghe.

Lương Ninh Như vừa nghe là đã hiểu: “anh muốn tôi đóng giả Cố Tư sao?”

Chương Tự Chi gật đầu: “tôi biết những loại việc nguy hiểm này nếu nhờ người khác thì có chút không hay,nên tôi cũng mới hỏi ý kiến cô, nếu như cô không đồng ý... ”

“Tôi đồng ý.” Lương Ninh Như trả lời dứt khoát.

Lương Ninh Như vốn là người không chịu được những việc bất bình, từ trước đến giờ, công việc của cô còn nguy hiểm hơn việc này rất nhiều, nhưng cô ta chưa hề sợ hãi.

Nhưng mà, có một chỗ Lương Ninh Như không hiểu: “tại sao người nhà họ Tùy lại muôn làm khó cô Cố.

Chuyện này, Chương Tự Chi nếu muốn giải thích thì hơi không tiện.

Những việc nhà họ Tùy làm trước đây, Trì Uyên vẫn muốn giấu, không muốn truyền ra ngoài.

Thế nên, bây giờ anh không thể tùy tiện đem kể hết được.

Chương Tự Chi cau mày, suy nghĩ một chút mới nói: “chuyện này đợi sau khi xác định được rõ tôi sẽ nói với cô, bây giờ mọi thứ vẫn còn là phỏng đoán, chưa xác định được là thật hay không."

Lương Ninh Như nhìn chằm chằm Chương Tự Chi, lâu sau mới gật đâu: “được rồi, tôi tin anh."

Hiếm khi, Lương Ninh Như lại tỏ ra tin tưởng Chương Tự Chi.

Nhưng mà Chương Tự Chi cũng không vui vẻ lắm, anh chỉ mím môi, làm ra vẻ muốn cười nhưng không cười được.

Sau đó, hai người dùng bữa. Suốt bữa ăn, cả hai chỉ nói với nhau được mấy câu.

Lương Ninh Như mới hỏi một câu về ngày chúc thọ thì cô ta cần chuẩn bị cái gì. Nhưng Chương Tự Chi cũng không biết, nên anh ta bảo đợi một thời gian nữa, khi nào anh ta gặp Trì Uyên, hai người trao đối với nhau xem sao.

Thêm một vài câu nữa rồi không khí lại im lặng.

Lúc mới ăn được một nửa thì Từ Giai Ninh gửi cho Chương Tự Chi một cái tin nhắn, nội dung là một hình chụp Từ Giai Ninh đang ăn cơm.

Chương Tự Chi chỉ nhìn một cái rồi thoát ra.

Đối với Từ Giai Ninh ăn cái gì, Chương Tự Chi không hề đế ý. Đều là người lớn cả rồi, tự khắc chọn được món hợp khẩu vị của mình, không cần người bên cạnh quan tâm.

Sau khi hai người ăn xong, Chương Tự Chi đưa Lương Ninh Như về nhà.

Lúc đang trên đường đi, Từ Giai Ninh có gọi điện đến một lần.

Cô cũng không nói chuyện gì quan trọng, mà tỏ ra giống bạn gái gọi điện cho bạn trai, tự nói về những việc mình đã làm.

Cô nói mới ăn cơm xong, bây giờ đang về nhà.

Chương Tự Chi chỉ ầm ừ một tiếng, anh ta không biết nên nói gì tiếp.

Từ Giai Ninh hỏi anh ta đang làm gì.

Chương Tự Chi cũng vẫn trả lời, anh ta nói anh ta đang lái xe, đưa Lương Ninh Như về nhà.

Từ Giai Ninh ở bên kia, nghe thấy thế thì sững sờ, cô ta nói: “Tối nay, anh cùng cô Lương dùng bữa sao?”

Chương Tự Chi cũng không nghĩ nhiều, trả lời ngay: “ừ, có chút chuyện cần trao đối.”

Từ Giai Ninh nghe thấy thế thì im lặng.

Chương Tự Chi không biết Từ Giai Ninh đang nghĩ gì, anh có chút nóng vội, nói: “em không mệt sao? Nghỉ sớm đi, anh tắt máy.”

Anh ta nói xong thì cúp ngay điện thoại.

Lương Ninh Như không nghe được đầu dây bên kia nói gì, nhưng biểu cảm trên mặt Chương Tự Chi cũng không có gì khác thường nên cô cũng không nghĩ nhiều.

Lúc xe đến dưới nhà Lương Ninh Như, cô ta đẩy cửa đi xuống, Chương Tự Chi cũng theo xuống cùng.

Hai người đứng ở hai bên cửa xe. Chương Tự Chi nghĩ tới cái gì đấy, nói với Lương Ninh Như: “Cô yên tâm đi, tôi sẽ không để cô xảy ra chuyện gì đâu.”

Lương Ninh Như cười; “từ trước đến giờ, tôi chưa từng sợ điều này.”

Lúc này, Chương Tự Chi mới nhớ ra, công việc trước đây của Lương Ninh Như còn nguy hiểm hơn nhiều so với lời đề nghị của anh.

Cô từ bỏ công việc kia cũng vì mong muốn của người nha.

Chương Tự Chi gật đầu một cái: “được rồi, tôi biết rồi, cô lên nhà đi."

Lương Ninh Như nghe thấy thế, quay người bước vào hành lang. Chương Tự Chi cũng không có đi ngay, anh ta đứng yên đó, nhìn một lúc lâu.

Một lúc sau, Từ Giai Ninh lại gọi điện tới.

Cô nói mình ở nhà buồn chán, đang đi tới câu lạc bộ.

Chương Tự Chi sững người: “anh chưa về tới đó.

Từ Giai Ninh ở bên kia ồ một tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ: “không sao, em đến trước đợi anh.”

Chương Tự Chi đồng ý sau đó cúp điện thoại, cúi người ngồi vào xe.

Lúc anh ta về đến câu lạc bộ, Từ Giai Ninh đã đến nơi, đang ngồi ở salon tại sảnh đợi anh ta.

Nhìn thấy Chương Tự Chi đi vào, Từ Giai Ninh chạy nhanh tới, nhào vào lòng anh ta.

Chương Tự Chi bị hành động này của cô dọa hết hồn.

Phản xạ đâu tiên của anh ta là muốn đem Từ Giai Ninh đẩy ngược trở lại, nhưng còn chưa kịp thì Từ Giai Ninh đã ôm chặt lấy eo anh ta, ngẩng đầu nhìn anh ta, cười vui vẻ nói: “Anh về nhanh thế.”

Cánh tay đã đưa đến vai Từ Giai Ninh của Chương Tự Chi hơi dùng sức, kéo khoảng cách của hai người ra một chút.

Nhưng cánh tay của Từ Giai Ninh ôm rất chặt.

Chương Tự Chi hỏi: “Em sao vậy? Muộn thế này rồi còn chạy đến đây làm gì?”

Từ Giai Ninh cười: “Tại em nhớ anh mà.”

   Trước giờ đối với cô, anh thường chỉ nói những lời bình thường nếu không nói là hơi khó nghe, chỉ khi xác định quan hệ gần đây, Chương Tự Chi mới nói rằng anh thích cô, ngoài ra không còn chuyện gì nữa.

Bây giờ Từ Giai Ninh nói ra câu này, Chương Tự Chi có chút không thoải mái.

 Đặc biệt có rất nhiều nhân viên phục vụ đang nhìn bọn họ.

Cuối cùng, Chương Tự Chi vẫn kéo tay Từ Giai Ninh ở trên người mình ra. Anh ta xoay người, đi đến ghế salon ngồi: “trễ rồi, ngày mai gặp cũng được, em sao còn phải đến chứ?”

Từ Giai Ninh đi đến salon, ngồi xuống vị trí gần anh. Cô  không trả lời câu hỏi của Chương Tự Chi mà lại hỏi ngược lại: “tối nay anh nói có việc quan trọng mà cùng cô Lương ăn cơm để bàn bạc thẻ?”

Chương Tự Chi nghĩ một chút: “Chỉ là đi ăn và nói về chuyện ngân hàng, gần đây có ít manh mối.”

Từ Ciai Ninh gật đầu: “ra là chuyện này.”

Cô ta cảm thấy hơi yên tâm.

Chương Tự Chi hừ một tiếng, cười: “nếu không thì còn chuyện gì nữa?”

Từ Giai Ninh ôm chặt cánh tay Chương Tự Chi: “quan hệ của anh với cô Lương có vẻ tốt nhỉ.”

Câu nói của Từ Giai Ninh còn mang theo một ý khác, người bình thường chắc chắn có thể nghe ra hàm ý trong câu này, nhưng ngược lại, là Chương Tự Chi nghe, anh lại chẳng hiểu gì hết ráo.

Anh còn vô tư ừ một tiếng: “Lúc trước, quan hệ của anh với cô ta vốn không tốt, khoảng thời gian gần đây mới tốt hơn một ít. Cũng cảm thấy, cô ta cũng không xấu xa gì lắm. Trước cứ có cảm giaccs cô ta chỉ biết trừng mắt nhìn anh, nhưng bây giờ nghĩ lại, cũng không phải như vậy.”

Câu này của Chương Tự Chi là đang khen ngợi.

***

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status