Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 632 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 632

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

 

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 632: Nhịp tim này có chút không khống chế được.

Chương Tự Chi thấy Lương Ninh Như như vậy, lúc này mới cảm thấy bình thường, liền cười cười, xoay người đi theo Lương Ninh Như.

Lương Ninh Như muốn bắt taxi về nhà .

Chương Tự Chi vốn là muốn ngăn cản cô lại, còn muốn nói hai người cùng nhau ăn cơm, nhưng sau khi nghĩ lại cũng không có ngăn.

Sau khi đợi Lương Ninh Như vừa gọi được xe, nhanh như chớp anh đi vòng qua cửa xe bên kia, mở cửa chui tọt vào xe.

Lương Ninh Như không nhịn được nữa, nhìn anh chằm chằm, "Anh cút khỏi đây, lên đây làm gì?"

Chương Tự Chi lại bày ra đạo hạnh bất hảo của chính mình, "Bác tài, lái xe."

Tài xế vốn cũng coi đó là một đôi trẻ đang giận hơn nhau, nên chỉ mỉm cười rồi khởi động xe.

Lương Ninh Như không đuổi được Chương Tự Chi ra ngoài, đành phải báo địa chỉ nhà, rồi ngồi yên.

Chương Tự Chi theo Lương Ninh Như đến nhà, rồi cứ thế đi theo Lương Ninh Như vào tận cửa.

Lương Ninh Như nhìn về phía Chương Tự Chi, "Hiện tại tôi về rồi, anh có thể đi."

Chương Tự Chi cười cười, "tôi đâu có nói là hộ tống cô về nhà đâu? Sao còn chưa mở cửa thế? buổi tối cô muốn tự mình nấu cơm sao? Tôi ở lại ăn cùng nhé?"

Lương Ninh Như nhéo nhéo vào vai Chương Tự Chi, đồng thời đẩy anh về phía thang máy, "Anh đi về ngay."

Chương Tự Chi cười dùng sức một chút, Lương Ninh Như một chút cũng không khiến anh động đậy.

Chương Tự Chi tiến về phía Lương Ninh Như, "sao cô lại đẩy tôi, đẩy nữa là tôi là lên cho cả khu nghe đấy, cô chắc cũng không sợ xấu hổ, tôi cũng không sợ."

Điệu bộ không biết xấu hổ này thực sự khiến Lương Ninh Như có phần bất lực.

Lương Ninh Như nhìn chằm chằm Chương Tự Chi một hồi gật đầu, "Được rồi, không sợ tôi đánh ngươi, thì cứ theo tôi vào."

Chương Tiểu Gia thật sự không có gì đáng sợ.

Lương Ninh Như lúc trước mở cửa, Chương Tự Chi tự nhiên đi vào, thay dép, rồi đi về phía phòng khách.

Thay giày xong, Lương Ninh Như bóp xương ngón tay, làm động tác muốn đánh ai đó.

Chương Tự Chi cũng có thể nghe thấy âm thanh vận động khớp của cô ấy.

Anh dừng lại, khóe miệng cong lên.

Kết quả Lương Ninh Như không chào hỏi, đột nhiên chạy tới.

Chương Tự Chi ánh mắt lóe lên, vui vẻ cười nói: "Đánh lén, cô thật không biết xấu hổ."

“Tôi cần gì giữ mặt mũi với người như anh chứ.” Lương Ninh Như chế nhạo.

Chương Tự Chi kém Lương Ninh Như về kỹ thuật.

Tuy nhiên, thể lực của nam và nữ có khoảng cách, với thực lực của mình, anh cũng có thể áp chế Lương Ninh Như.

Lương Ninh Như đá vào thân dưới của anh.

Chương Tự Chi vội vàng nhấc chân chặn lại, nhìn chằm chằm la lên, "cái người này, muốn ta chặt đứt con cháu của tôi đấy à?"

Khi Lương Ninh Như vươn tay nhéo cánh tay khóa chặt chính mình, anh liền thuận theo sức mạnh của Lương Ninh Như lao về phía cô.

Lương Ninh Như ở sau sô pha, cô không ngờ Chương Tự Chi sẽ không chống trả, mà cứ thế đè lên phía cô.

Lương Ninh Như lùi về phía sau, trực tiếp ngồi xuống ghế sô pha.

Khi hai người lên xuống, tư thế này trở nên có chút mơ hồ.

Lương Ninh Như giơ tay đẩy vai Chương Tự Chi, "Anh cút khỏi đây, mau cút cho tôi."

Chương Tự Chi sao có thể ngoan ngoãn như vậy, anh giơ tay nắm lấy cánh tay Lương Ninh Như, đè lên trên đầu cô. " cô làm gì mà mỗi ngày đều trừng mắt nhìn chằm chằm tôi? Tôi đối với cô không tốt sao? Cô nói thật lòng một lần với tôi xem nào?”

Lời nói này còn có một chút ý tứ khác, cộng thêm tư thế hiện tại của hai người, dù nhìn thế nào cũng không đúng lắm.

Lương Ninh Như ngừng nói một hồi.

Chương Tự Chi nhìn chằm chằm Lương Ninh Như, lúc đầu còn cười vui vẻ, tưởng rằng mình có thế thượng phong, nhưng giờ nụ cười tắt dần.

Cho dù là Chương Tự Chi phản ứng không tốt, lúc này cũng có thể cảm giác được không khí giữa hai người có chút vi diệu.

Lương Ninh Như mím chặt miệng, thấy biểu hiện của Chương Tự Chi có chút không đúng, mặt không tự chủ được đỏ bừng.

Chương Tự Chi nhìn chằm chằm Lương Ninh Như thế này, không biết tại sao tim đập nhanh hơn.

Vừa rồi hai người đều có chút kiệt sức, Lương Ninh Như hơi thở hổn hển.

Cùng với thực tế là khuôn mặt đang ửng hồng, nó trông có một sức hấp dẫn không thể giải thích được.

Chương Tự Chi nhìn có chút sững sờ.

Lương Ninh Như thấy anh không dậy nổi, cuối cùng cũng có chút bực bội, trên tay có chút dùng sức giãy dụa hai lần, "Mau đứng dậy, anh làm sao vậy? Chẳng lẽ anh đang lợi dụng tôi đấy hả? "

Chương Tự Chi đột nhiên tỉnh táo lại, vội vàng chống đỡ hai ba câu lắp bắp.

Anh cũng không thoải mái, quay lưng lại ho khan một tiếng, "À..à không phải nấu sao? Oái oăm, tôi sao lúc này đói quá, có muốn tôi giúp nấu cho nhanh không?"

Cái tên lưu manh này thật là da mặt dày quá thể, phản ứng bình thường nhất của anh ta lúc này không phải là nên rời đi sao?

Lương Ninh Như liền đứng dậy chỉnh lại quần áo, sau đó lại vén tóc.

Cô còn muốn nói mắng Chương Tự Chi thêm vài câu.

Tuy nhiên,  cũng cảm thấy những lời đó bây giờ có chút không nói ra được, bầu không khí thực sự quá xấu hổ rồi.

Vì vậy, cuối cùng cô đứng dậy và đi về phía nhà bếp.

Chương Tự Chi đứng ở trong phòng khách thư thái một lát.

Anh thường đứng ở cửa phòng bếp nhìn Lương Ninh Như vo gạo nấu nướng, sau đó đi vào tủ lạnh lấy rau và thịt.

Động tác của Lương Ninh Như rất thuần thục, thoạt nhìn là biết có thể nấu ăn.

Chương Tự Chi vỗ vỗ ngực trái, tự hỏi như thế nào lại hưng phấn đến thế.

Anh ấy đợi một lúc rồi mới đi tới, "Nói xem tôi có thể giúp gì cho cô không?"

Lương Ninh Như cứng đờ, vội vàng nói: "Không cần."

Cô có chút không thoải mái, trước kia cùng Chương Tự Chi không có cảm giác như vậy, nhưng bây giờ cảm giác rất rõ ràng.

Lương Ninh Như nhớ tới vừa rồi Chương Tự Chi treo ở trên người mình, nhìn chính mình nhịp tim này có chút không khống chế được.

Nàng chưa từng nghiêm túc nhìn Chương Tự Chi, Chương Tiểu Gia lúc trước bị cô đè ở trên bàn, khóa tay bao nhiêu lần, cô cũng chưa từng nhìn đến Chương Tự Chi một cách nghiêm túc.

Nhưng vừa rồi, cô thấy rõ ràng như vậy.

Chương Tự Chi sắc mặt có chút bướng bỉnh.

Nhưng nhìn kỹ lại không xấu ngược lại có đẹp trai một cách khó hiểu.

Lương Ninh Như thầm hừ một tiếng, không biết anh ta muốn làm gì.

Nhưng nghĩ tới chuyện anh đã có bạn gái.

Mọi suy nghĩ vẫn vơ trong cô lập tức bay biến.

Cô cảm thấy có chút khó chịu, đè cảm xúc này xuống, và cô tập trung nấu bữa tối.

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.