Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 647 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 647

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm NhayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra tới tập 800. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 647: Được tra rõ ràng

Lương Ninh Như đun nước, đưa cho Chương Tự Chi một chén nước sôi, pha một chén trà thơm cho Lâm Sinh.

Sau đó cô ấy mang nó ra ngoài.

Chương Tự Chi liếc nhìn Lương Ninh Như, "Cô không uống sao?"

Lương Ninh Như Ồ, "Tôi sẽ tự mình rót một ly nước đun sôi."

Nói xong, cô định quay lại và đi vào bếp.

Kết quả, Chương Tự Chi đi nhanh hơn cô, đứng lên trước, đồng thời giơ tay ấn vào vai Lương Ninh Như, "Cô uống cốc của tôi, tôi sẽ tự mình rót."

Nói xong anh quay người đi vào bếp, tự rót cho mình một cốc nước đun sôi.

Khi bưng ly nước ra, anh không quay lại ngồi trên sô pha, mà đứng sau sô pha, ngồi trước mặt anh là Lương Ninh Như.

Chương Tự Chi tựa ở trên lưng sô pha, cúi đầu, gần sát đầu Lương Ninh Như, ghé bên tai Lương Ninh Như nói: "Này, quê quán của cô ở đâu? Hôm nào tôi sẽ tới đó. Tiện thể thăm quê cô và chú dì "

Lương Ninh Như không dám quay đầu lại nhìn Chương Tự Chi, hơi thở của anh phun vào lỗ tai khiến cô ngứa ngáy.

Cô chớp mắt, "Sao anh về quê tôi làn gì, không cho anh đi."

Tuy rằng vẫn như trước có chút kinh hỉ, nhưng giọng điệu hiển nhiên khác hẳn, nghe có chút ủy khuất không thể giải thích được.

Chương Tự Chi cười tủm tỉm, "Nếu không nói cho tôi, tôi tự nhiên có thể phát hiện, tôi đột nhiên tới cửa, chỉ sợ hù dọa tới chú dì mà thôi."

Lâm Sinh ngồi đối diện, vẻ mặt càng ngày càng lạnh.

Lương Ninh Như ngẩng đầu nhìn thấy Lâm Sinh, trong lòng thoáng chốc tỉnh táo lại.

Cô vội vàng tránh sang một bên, tránh xa Chương Tự Chi, "Anh đến nhà chúng tôi, ba ba tôi có lẽ sẽ lôi anh ra đánh."

Chương Tự Chi vẫn nở nụ cười, "Vậy thì cô có thể xem, ba của cô đấm tôi một cái, hay là nhiệt tình kéo tôi đi uống trà ăn tối."

Về phương diện lời nói, Lương Ninh Như biết mình sẽ không thắng được Chương Tự Chi nên hoàn toàn không nói.

Lâm Sinh chần chờ nói với Lương Ninh Như, chờ bọn họ nói xong anh nói, hai người lớn ở nhà mong bọn họ mau chóng ổn định kết hôn, còn muốn hỏi Lương Ninh Như khi nào có thời gian, hai nhà gặp mặt trước.

Lương Ninh Như sửng sốt, "Anh vội vàng như vậy sao?"

Lâm Sinh nở nụ cười, "Đừng lo lắng, chúng ta hai người quen nhau một thời gian, theo quá trình bình thường, rồi cũng tới một bước này."

Theo tốc độ của xem mắt mà nói, quả thực là gọn nhẹ từng bước, có thể nói đến chuyện kết hôn.

Nhưng Lương Ninh Như có chút ủy khuất, bởi vì cô đối với Lâm Sinh thật sự không quen thuộc.

Giải quyết mọi chuyện rối rắm như vậy, trong lòng cô có chút kháng cự.

Lương Ninh Như nói: "Gần đây tôi có chút bận, chuyện này có thể phải hoãn lại."

Lâm Sinh đi theo từng bước, "Kỳ thực gặp mặt nói chuyện kết hôn không bao lâu, em trở về đi, nhà chúng ta ngồi xuống ăn cơm, nói chuyện là được."

Lương Ninh Như bĩu môi, "Vậy để tôi xem có thể thu xếp công việc ở đây không."

Cuối cùng cô cũng không nói gì, cô luôn muốn để lại chút đường lui cho bản thân.

Lâm Sinh nhìn chằm chằm Lương Ninh Như một hồi gật đầu, "Được, tùy em."

Chương Tự Chi đang cầm ly nước, nhìn Lâm Sinh không khỏi cười, trên mặt lộ ra vẻ giễu cợt.

Chương Tự Chi im lặng ở đây, ba người xấu hổ ngồi ở trên sô pha hơn một giờ.

Cuối cùng, Lương Ninh Như nhìn thời gian, nói đã quá muộn, cô muốn nghỉ ngơi.

Lâm Sinh đứng lên, chính là nói với Chương Tự Chi, "Vậy thì không làm phiền em nữa, chúng ta đi trước."

Chương Tự Chi cũng không muốn sau khi Lâm Sinh đi rồi mà anh vẫn còn ở đây, nhìn tính cách của Lương Ninh Như đối với anh, chắc chắn cô sẽ đem anh đuối ra ngoài.

Vậy nên, lần này Chương Tự Chi không tranh cãi với Lâm Sinh, nói lời tạm biệt với Lương Ninh Như rồi cùng Lâm Sinh đi ra ngoài.

Hai người cùng đi từ cửa ra đến hành lang, Lâm Sinh gọi Chương Tự Chi lại.

Khuôn mặt của Lâm Sinh không còn nụ cười như trước, anh ta nói: “anh cũng biết, tôi với Ninh Như là quan hệ bạn trai bạn gái, không lâu nữa sẽ kết hôn, trở thành vợ chồng. Anh Chương, hành động phá hoại hạnh phúc gia đình nhà người khác là hành động của những

người không có đạo đứa. Mọi người đều đã là người trưởng thành rồi, anh hiểu ý tôi chứ.”

Chương Tự Chi gật đầu một cái: “hiểu chứ, nhưng anh chắc chắn là giữa hai người có tình cảm với nhau? Hai người rõ ràng không có tình cảm, sao lại nói là tôi phá hoại tình cảm của hai người.”

Anh nói xong, quay lưng lại, đi về phía xe của mình, vừa đi còn vừa nói: “là ai có tình cảm với ai còn chưa biết, muốn biết ai là người phá hoại, cái này nói không nói trước được.”

Sau khi nói xong, Chương Tự Chi giơ cánh tay lên, người vẫn không quay lại, hành động tùy ý này lại khiến cho người khác bưc mình.

Sau khi Chương Tự Chi lên xe, anh không lái đi ngay mà lấy điện thoại di động ra, gọi một cuộc điện thoại. Đầu bên kia nhấc máy, anh ta nghiếng răng nghiến lợi nói: “điều tra cho tôi một người, tra thật cẩn thận tỉ mỉ vào, đến phần mộ tố tiên cũng phải biết."

Sau khi cúp điện thoại, anh quay lại nhìn chỗ Lâm Sinh nhưng đã không thấy người nào đứng đấy.

Ánh mắt Chương Tự Chi híp lại, ngẩng đầu nhìn hướng nhà của Lương Ninh Như.

Thế mà người phụ nữ này lại có người yêu thích, nhớ mong. Chương Tự Chi cho rằng chỉ có mình anh là bị mù, không nghĩ tới, trên thế giới này, người bị mù như anh cũng không ít.

Chương Tự Chi lái xe về câu lạc bộ, không biết tại sao trong lòng có chút kích động, sau khi trở về phòng cứ đi tới đi lui.

Chương Tự Chi cảm thấy, anh ta cũng phải điều tra Lâm Sinh.

Anh không tin người đàn ông này không có chuyện xấu gì.

Dù là chỉ có một chút chuyện xấu, anh cũng phải đem người đàn ông này trở thành xấu toàn bộ.

Ở nơi khác, người không ngủ được còn có Lương Ninh Như.

Sau khi hai người đàn ông kia đi, Lương Ninh Như ngồi phịch xuống salon.

Chương Tự Chi là kiểu người mà chuyện gì cũng dám nói.

Chẳng lẽ Chương Tư Chi không thấy, hoàn cảnh lúc đó có chút lúng túng, không tự nhiên?

Lương Ninh Như đưa tay, cào cào tóc. Nếu như nói phiền não thì cũng không phải, thật ra hoàn cảnh lúc đó có chút kích động. Mà cũng không đúng, tóm lại là cô cũng không biết làm sao nữa.

Thứ cảm giác này rất lạ, làm cho cô thấy không thoải mái.

Đến tận lúc cô rửa mặt, trong đầu vẫn luôn nghĩ đến việc vừa nãy, Chương Tự Chi ở ngay sau lưng cô, cúi xuống gần tai cô rồi nói chuyện.

Hơi thở nóng ấm của Chương Tự Chi phả vào, làm thần trí cô không được yên ổn.

Cuối cùng, Lương Ninh Như nằm trên giường, kéo chăn đắp lên người, không nhịn được mà trề môi ra, mắng Chương Tự Chi mấy câu.

Mắng xong cô mới cảm thấy thoải mái hơn, Lương Ninh Chi nhắm mắt lại, khó khăn lắm mới ngủ được.

Ở bên kia, tới mãi tận nửa đêm, Chương Tự Chi mới bắt đầu ngủ được. Sáng sớm hôm sau, vừa ngủ dậy, anh đã nhận được điện thoại của thuộc hạ, nghe xong điện thoại, thần trí anh thanh tỉnh hoàn toàn.

cấp dưới của Lương Tự Chi làm việc cực kì năng suất, mới qua một đêm, toàn bộ lai lịch của Lâm Sinh đã được tra rõ ràng.

(Đoạn này có hình ảnh, bạn chờ một chút cho ảnh loading nhé)

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.