Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 666 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 666

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra tới tập 800. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 666: Tôi thấy cô không đáng phải làm như vậy

 Chương Tự Chi không quan tâm lắm.

 Sau khi anh ném vỡ đồ đạc, liếc mắt nhìn thấy ông chú hai nhà họ Tùy, trực tiếp quát to: "Nhà họ Tùy các người được lắm, dám bỏ thuốc tôi, thật không biết xấu hố?"

 Chú hai nhà họ Tùy vẻ mặt bối rối, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

 Chương Tự Chi quay đầu tìm kiếm xung quanh, liền nhìn thấy ông cả nhà họ Tùy.

 Anh bật cười, nói với khách tham gia tiệc mừng thọ: "Nào mọi người, mau đến đây phân tích đúng sai. Nhà họ Tùy này không biết muốn chơi cái trò lén lút gì. Tôi và cô Trì ở tầng hai nói chuyện, kết quả người giúp việc của bọn họ mang lên cho chúng tôi hai ly trà. Hay thật, liều lượng bên trong thật là vừa đủ nha. Tôi muốn hỏi xem nhà họ Tùy các người, rốt cuộc là muốn làm cái gì?"

 Chương Tự Chi không nói rõ ràng nên những vị khách nghe thấy lời nói này liền có chút hiểu sai.

 Bỏ thuốc Chương Tự Chi và Cố Tư, vậy nghĩ như thế nào cũng đều có hơi hướng suy nghĩ tới những chuyện bỉ ối.

 Trì Uyên đã từng đính hôn cùng với Tùy Mị, sau đó lại bởi vì Cố Tư mà hủy hôn.

 Đương nhiên là nhà họ Tùy không vừa mắt Cố Tư.

 Bây giờ Cố Tư và ngài Chương ở trong cùng một phòng lại bị người ta bỏ thuốc.

 Nghĩ sâu xa thêm một chút, còn làm cho người ta đỏ mặt.

 Chú hai nhà họ Tùy vội vàng đi tới: "Bỏ thuốc, không thể nào, làm sao có thể? Hôm nay thừa dịp gì? Ai bỏ thuốc cậu chứ?"

 Chương Tự Chi giơ tay liền chỉ vào ông Tùy: "Kìa, người ở đằng kia kìa, ông không biết hỏi anh trai ông thử coi. Hôm nay ba ông và anh trai ông đúng là sắp đặt ra một vở kịch hay. Mượn danh nghĩa chúc thọ ông, sau lưng lại chẳng biết làm chuyện mờ ám gì."

 Nói xong Chương Tự Chi đi lên phía trước hai bước, đứng trước mặt chú hai nhà họ Tùy: "Ông cũng không suy nghĩ một chút, từ trước đến nay ông già kia đều không nỡ bỏ tiền cho ông mừng thọ, sao lần này đột nhiên lại làm lớn tới như vậy. Nếu ông ta không có ý đồ gì, ông tin không?"

 Có người ở bên cạnh hơi tò mò, khẽ hỏi một tiếng: "Vậy bây giờ cô Trì đang ở đâu thế?"

 Chương Tự Chi hừ một tiếng: "Hỏi tôi, tôi làm sao biết được. Tôi bị bỏ thuốc liền ngủ mất luôn."

 Cũng chính là lúc này, ở đây còn chưa nói cho rõ ràng, quản gia liền chạy tới, nói là bên ngoài có cảnh sát đến.

  Quản gia vừa nói xong, sân trước liền bị một đội cảnh sát ào ào vây lại.

 Chương Tự Chi lạnh mặt, giơ tay chỉ chỉ ông Tùy, cười nhạt.

 Sau đó anh xoay người rời đi.

 Ở đây có cảnh sát rồi, anh không tin còn có thể lật ra được chuyện gì nữa.

 Anh chạy nhanh ra bên ngoài, xe của Cố Tư vẫn còn ở đây.

 Nhìn thấy Chương Tự Chi, Cố Tư vội vàng mở cửa xe ra: "Lão Chương, ở đây."

 Chương Tự Chi vỗ vỗ trán, đi lên xe ngồi: "Tôi bị bỏ thuốc rồi, thật sự không ứng phó nổi. Cô có biết bên ngoài thế nào không?"

 Cố Tư cầm điện thoại tới, phía trên có thông tin định vị.

 Cô nói: "Đây là cô Lương, mấy người Trì Uyên hình như vừa mới tới."

 Chương Tự Chi cầm điện thoại, khởi động xe, anh dựa theo định vị mà lái xe đi.

 Trên đường Chương Tự Chi một câu cũng không nói, gắt gao đạp chân ga.

 Kỳ thật tốc độ lái xe như vậy làm cho cố Tư có hơi sợ hãi.

 Nhưng cô một câu cũng không nói, cô cũng lo lắng cho Lương Ninh Như.

 Cứ như vậy đến khi lái xe tới vị trí của Lương Ninh Như.

 Cố Tư còn chưa xuống xe, liền nhìn thấy ở đây đã bị cảnh sát bao vây rồi. Giỏi thật, bày trận thật là lớn.

 Rõ ràng kế hoạch trước đây của họ cũng không phải là như vậy.

 Ban đầu Cố Tư rõ ràng có thể cảm thấy được Trì Uyên muốn để lại cho nhà họ Tùy một đường lui, cũng không muốn chuyện này ồn ào tới cảnh sát. Nhưng bây giờ rõ ràng gánh vác không nổi nữa rồi.

 Chương Tự Chi nhìn thấy tình hình như vậy cũng ngây cả người.

 Anh đang lo lắng việc khác, anh lo cho Lương Ninh Như sẽ gặp nguy hiểm.

 Chương Tự Chi vội vàng lái xe vào trong sân của một gia đình nông dân.

 Kết quả trong sân có cảnh sát, vội vàng ngăn cản anh lại, nhắc nhở anh không thế tiến lên.

 Chương Tự Chi làm sao có thể nghe vào mấy câu này, anh ồn ào làm loạn đòi đi vào xem Lương Ninh Như như thế nào rồi.

 Cảnh sát không còn cách nào, đành phải đưa hai người ra ngăn cản Chương Tự Chi.

 Mà tình hình bên trong của Trì Uyên và Lương Ninh Như cũng không ổn lắm.

 Bốn người đàn ông nhà họ Tùy, tuy chỉ số thông minh có chút theo không kịp, nhưng bản lĩnh lại rất được.

 Trì Uyên cùng với hai người trong đó giao đấu, kết quả Lương Ninh Như đã bị người ta bắt lại chế ngự rồi.

 Anh không còn cách nào, chỉ có thể giơ tay đầu hàng. 

 Tình hình hiện giờ chính là, bốn tên được thuê, hai người cầm dao, đe dọa Trì Uyên và Lương Ninh

Như, hai tên khác cầm dao bảo vệ cho ông cụ nhà họ Tùy.

 Ông cụ Tùy thật sự là giận dữ đến nghiến răng nghiến lợi.

 Ông ta nhìn Trì Uyên: "Cậu lại có thể chơi tôi một vố như vậy."

 

 Vẻ mặt của Trì Uyên cũng chẳng tốt đẹp gì: "Vốn muốn để lại cho ông một đường lui, là ông tự mình tìm đường chết."

 Sự độc ác của ông cụ Tùy tất cả đều bày ra hết trên khuôn mặt.

 Ông ta thậm chí còn nói: "Tôi đã là một lão già lớn tuổi rồi, tôi cái gì cũng không sợ. Trước khi đi tôi

còn có thể đem theo hai người, cũng coi như có lời rồi."

 Trì Uyên cười nhạt một tiếng: “Ông đâu chỉ mang theo hai người chúng tôi, ông còn mang theo toàn bộ nhà họ Tùy đấy. Ông đúng là quá có lời rồi."

 Anh vừa nói ra câu này, sắc mặt của ông cụ Tùy liền thay đổi.

 Ông ta có thể không quan tâm đến bản thân mình, nhưng không muốn đem cả nhà họ Tùy vướng mắc vào chuyện này.

 Tất cả mọi chuyện ông ta làm đều là vì nhà họ Tùy.

Ngay từ đầu làm những việc này ông ta cũng đã chuẩn bị hết rồi, ông ta không có cách nào thoát ra được nên cũng chẳng sợ.

 Ông ta đã ở tuổi này rồi, có gì mà chưa từng thấy qua, chưa từng trải qua chứ. Mấy chuyện này đối với ông mà nói căn bản chẳng đáng nhắc tới.

 Nhưng từ trước đến nay ông cũng chưa hề nghĩ qua, muốn đem cả dòng họ mình dính dáng vào.

 Trì Uyên nhìn thấy dáng vẻ nói không nên lời của ông cụ Tùy, liền rất muốn cười.

 Anh nói: "Nếu tôi tính toán không sai, bây giờ cảnh sát đã vào nhà họ Tùy, hai người con trai của ông và đứa cháu gái của ông, đoán chừng đều khó trốn thoát được rồi."

 Ông cụ Tùy cắn răng, chậm rãi chuyển tầm mắt lên người Lương Ninh Như bên cạnh Trì Uyên.

 Ông sao có thể nghĩ đến được lại có người thay thế.

 Suy nghĩ ban đầu của ông rất đơn giản, bắt được Cố Tư, uy hiếp Trì Uyên.

 Cố Tư đang mang thai, hành động sẽ khó khăn.

 Cho nên lúc đầu dặn dò mấy kẻ ở dưới cũng nói qua, không cần đặc biệt làm khó cố Tư.

 Lúc trước bên trong nước ép trái cây đưa cho cố Tư, ông đã bảo người bỏ thuốc làm cho cô xảy thai. Thuốc bỏ không nhiều lắm, nên tác dụng của thuốc sẽ không tới quá nhanh.

 Như vậy Cố Tư sẽ không thể xảy ra chuyện ở chỗ ông ta, chờ đến khi ông ta và Trì Uyên thương lượng xong xuôi, Cố Tư như thế nào, cũng chẳng liên quan tới chuyện của ông ta nữa.

 Nhưng không nghĩ tới suy tính của ông bị phát hiện.

Trì Uyên lại có thể tìm được một người tình nguyện vì anh mà đi vào nguy hiểm, tới đây giả mạo Cố Tư.

 Đây là điều mà ông cụ Tùy dù thế nào cũng không thể tính được.

 Ông cụ Tùy gắt gao nhìn chằm chằm Trì Uyên, sau  một lúc lâu mới gật gật đầu: "Quả nhiên tôi không nhìn nhầm cậu. Nhưng Trì Uyên à, cậu thế nào lại hồ đồ ngu xuẩn như vậy?"

 Trì Uyên không nói lời nào, khóe môi nhếch lên, dáng vẻ kia căn bản chưa từng đem con dao đang kề trên cổ mình để vào mắt.

 Lương Ninh Như cũng không sợ. Cô đã kéo bụng giả dán trên người xuống, cô không tin ông cụ Tùy này, thật sự dám ra tay độc ác với bọn họ.

Ông cụ Tùy cho rằng Lương Ninh Như mến mộ Trì Uyên.

Ổng tấm tắc vài câu: "Cô gái, cô vì cậu ta thật đúng là cái gì cùng dám làm, nhưng người đàn ông này có thể cho cô cái gì? Tôi thấy cô không đáng phải làm như vậy."

Ông vừa nói lời này xong, đột nhiên bên ngoài có âm thanh truyền đến.

Ong cụ vốn đang quay lưng về phía cửa, bên cạnh có hai người vệ sĩ, ông ta cũng chẳng sợ nhiều như vậy.

Nhưng sau tiếng động hỗn loạn ở cửa đột nhiên lại truyền tới âm thanh ầm một tiếng.

Ông cụ còn chưa phản ứng lại đã xảy ra chuyện gì, liền nhận ra hai người vệ sĩ bên cạnh mình theo tiếng động đó ngã xuống đất.

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.