Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 688 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 688

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra hơn 850 chương. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 688: Em nói là được

 Không sai, điều này thực sự chính xác.

 Chương Tự Chi lúc này mới cảm thấy bản thân cái gì cũng không phải.

 Làm sao để anh giữ được người phụ nữ này?

 Anh đang ngồi trên ghế sô pha, hai tay nắm chặt thành nắm đấm đặt trên đùi.

 

 Ông lão không để ý tới vẻ mặt của Chương Tự Chi, tự nhủ: “Anh trước kia không phải rất tài giỏi sao, hiện tại lại để một đứa con gái chỉnh cho như vậy, tôi thật sự khinh thường anh."

 Lần trước Lương Ninh Như qua đây, ông lão cũng nhìn thấy cô liền cho rằng đó là một cô gái rất dịu dàng.

 Ông Chương chẹp chẹp miệng, "Thay vì anh dùng hết sức lực chọc giận tôi thì đi để đó mà dỗ dành con gái nhà người ta nữ, khôn chừng hai đứa đã sớm thành một đôi."

 Chương Tự Chi quay đầu nhìn ông một cái ngây người. "Ba cứ đứng nói mà không thấy đau lưng à? Ba đâu biết con đang phải đối mặt với điều gì. Đừng lúc nào cũng lấy mối quan hệ của ba và mẹ ra so sánh với con."

 Ông Chương cau mày nói: "Anh tưởng mẹ anh dễ đuổi lắm sao, tôi khi đó nghèo, gia cảnh khó khăn, cả nhà mẹ anh đều coi thường tôi, chính là tôi đây mặt dày làm tới."

 Chương Tự Chi chớp mắt.

 Cả nhà đều coi thường.

 Anh cảm thấy rằng mình sắp gặp phải tình huống này.

 Hôm nay, khi ông Lương rời đi, ông đã nhìn hắn thật sâu vào đôi mắt anh.

 Ánh mắt có chút phức tạp, khiến cho Chương Tự Chi nghĩ đến giờ trong lòng vẫn còn hoang mang.

 Ông Chương Gia vỗ vỗ vai anh, "Bị người ta coi thường là chuyện vô cùng bình thường. Con gái người ta dày công nuôi nấng lại bị anh bắt mất, chắc chắn là không vừa mắt anh rồi. Đừng cảm thấy bị tổn thương bở lòng tự tin hay lòng tự trọng bị, nếu anh cho rằng đó là thái độ bình thường của một gia đình bình thường  thì sau này anh làm cái gì, da mặt dày hơn chút, cuối cùng mọi chuyện sẽ thành thôi. "

 

 Lời nói này dường như khiến Chương Tự Chi đã tìm được một chút tự tin.

 Anh trực tiếp đứng lên, "Được, con đã nhớ lời ba nói, bây gờ con sẽ đi làm chuyện nghiêm túc."

 Ông già nói: "Anh mới có vài phút trở lại đây. Bây giờ lại đi luôn?"

 Chương Tự Chi thu dọn quần áo, bước ra ngoài nói: "Con không đi làm chuyện nghiêm túc, ba cả đời này cũng đừng mơ ôm được cháu nội."

 Đây quả thực là chuyện nghiêm túc, ông không nói lời nào nữa.

 Chương Tự Chi từ nhà cũ  trực tiếp lái xe tới nhà Lương Ninh Như.

 Anh đem sự xúc động trong lòng tới trước cửa nhà Lương Ninh Như, mở cửa xuống xe, tiến vào thang máy, trực tiếp đi lên.

 Lúc ở trong thang máy, Chương Tự Chi hít sâu mấy hơi, cảm thấy hôm nay nhất định phải hoàn thành được chuyện này.

 Thang máy dừng lại, anh bước nhanh ra ngoài, sau đó dùng sức đập mạng vào cửa nhà Lương Ninh Như.

 Thật ra Lương Ninh Như cũng chưa ngủ, cô vẫn còn đang nói chuyện điện thoại với người nhà.

 Ông Lương hỏi cô có biết gia cảnh Chương Tự Chi không?

 Lương Ninh Như ấp úng, liền nói một câu: "Là gia đình rất giàu có."

 Ông Lương liền thở dài.

 Hôm nay ông tới đây, vừa nhìn mấy tư thái đó là biết liền, gia đình Chương Tự Chi cũng không phải là một gia đình bình thường.

 Loại gia đình này bọn họ không thế với tới được.

 Ông Lương lại hỏi Lương Ninh Như rốt cuộc có thích Chương Tự Chi không?

 Lương Ninh Như liền không nói lời nào nữa.

 Câu hỏi này cô làm sao trả lời đây?

 Cũng không hẳn là có thích anh, nếu như không thích, cô cũng không thể cùng với Chương Tự Chi đi tới ngày hôm nay.

 Cô chân chừ một lúc lâu, liền vâng một tiếng.

 Ông Lương lại thở dài: "Nhưng loại gia đình như thế, Tiếu Như à, gia đình chúng ta với không tới."

 Chuyện này ông Lương không nói ra, Lương Ninh Như cũng biết.

 Cô mím môi không nói lời nào.

 Từ khi bắt đầu hiểu được tâm tư của Chương Tự Chi, cô liền biết bản thân không phù hợp với anh.

 Chỉ là sau này gặp được người nhà của Chương Tự Chi, họ đều đối với cô rất tốt, dường như căn bản không để tâm tới điều kiện của gia đình cô.

 Vì thế suy nghĩ của Lương Ninh Như về phương diện này cũng liền chầm chậm biến mất.

 Cô cảm thấy, vấn đề này có thế vượt qua được.

 

 Chỉ là bây giờ ông Lương nói một câu như vậy, ngay lập tức lòng cô lại không thể xác định được.

 Cũng chính vào lúc này, Lương Ninh Như nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm.

 Thật sự là tiếng đập cửa chứ không phải là gõ.

 Cô lờ mờ đoán được đó là ai.

 Lương Ninh Như vội vàng nói với ông Lương rằng coi có chút việc, rồi cúp điện thoại.

 Cô sửa sang lại quần áo, chạy tới mở cửa.

 Quả nhiên người đang đứng bên ngoài là Chương Tự Chi.

 Lương Ninh Như có hơi nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn anh: "Anh sao lại tới đây?"

 Chương Tự Chi nhìn chằm chằm Lương Ninh Như mấy giây, anh không nói lời nào, trực tiếp nhấc chân đi vào, dễ dàng đóng cửa lại, sau đó hai tay liền nhanh chóng đặt lên bả vai Lương Ninh Như.

 Chương Tự Chi cúi đầu trực tiếp hôn cô.

 Lương Ninh Như  bị một loạt động tác của Chương Tự Chi làm cho ngẩn cả người, cô cũng quên luôn phản kháng.

 Bị Chương Tự Chi ôm bả vai lùi về phía sau mấy bước, cuối cùng trực tiếp lùi tới chân tường.

 Chương Tự Chi hẳn là không biết hôn môi như thế nào, miệng cứ thế tiến tới, cắn mạnh khiến cho môi của Lương Ninh Như rất đau đớn.

 Lương Ninh Như kêu rên một tiếng, phản ứng vài giây liền giơ tay muốn đẩy Chương Tự Chi ra.

 Kết quả Chương Tự Chi chắc hẳn đã đề phòng cô phản kháng, sức dùng trên tay có chút lớn hơn, tóm chặt bả vai của Lương Ninh Như, khiến cho cô căn bản không thế nào giãy dụa được.

 Kỳ thật nụ hôn đầu tiên của hai người chẳng  đẹp chút nào.

 Đến cuối cùng Lương Ninh Như còn nếm ra mùi máu trong miệng mình.

 Chương Tự Chi sau khi buông Lương Ninh Như ra, hít sâu mấy hơi liền.

 Lương Ninh Như đưa tay chạm lên môi mình xoa xoa một chút.

Không phải là chảy máu rồi đấy chứ?

 Vừa rồi va chạm kinh khủng như vậy, khẳng định là chạy không thoát rồi.

 Chương Tự Chi cúi đầu vẫn nhìn Lương Ninh Như, anh mở miệng nói trước: "Lương Ninh Như, tôi chính thức nói với em, tôi vô cùng thích em, muốn cùng em bên nhau. Em cho tôi một lời chắc chắn, rốt cuộc là được hay không, đừng làm cho tôi luôn nghĩ ngợi lung tung nữa."

 Nói xong, anh lại bố sung thêm một câu: "Được là được, không được...Không được tôi sẽ lại nghĩ thêm cách."

 Lương Ninh Như ngẩng đâu nhìn anh, đau đớn trên môi cảm thấy vô cùng rõ ràng.

 Môi của Chương Tự Chi cũng đỏ thẫm, không biết có phải là bị đụng rách rồi hay không.

 Sau một lúc, cô đột nhiên mỉm cười: "Được."

 Chương Tự Chi xoa thắt lưng: "Nếu không được, chờ chút, em vừa nói gì cơ."

 Lương Ninh Như giơ tay lau vệt máu trên môi Chương Tự Chi: "Em nói là được."

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status