Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 693 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 693

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm N hayHo chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra hơn 850 chương. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm để đọc trước )

Chương 693: Liên quan gì đến em

Sáng sớm, Chương Tự Chi thức dậy dọn dẹp mọi thứ rồi ra ngoài mua đồ ăn sáng cho Lương Ninh Như.

Ngay khi vừa bước ra khỏi cửa câu lạc bộ, anh liền ngây người.

Từ Giai Ninh đang đứng trước mặt anh, không biết cô đã đứng đây bao lâu. Hầu như các buổi sáng ở hội quán đều không có khách nên thời gian mở cửa không sớm.

Vậy mà cô vẫn luôn đứng trước cửa câu lạc bộ như thế này. 

Chương Tự Chi cau mày, hơi khó chịu, “Em... sao lại ở đây?”

Vừa nhìn thấy anh, khoé mắt Từ Giai Ninh bỗng chốc đỏ lên. Cô không biết tại sao cảm giác ấm ức kì lạ này đột nhiên dâng lên trong lòng.

Cô hít một hơi thật sâu rồi nói, “Em có điều muốn nói với anh.”

Trông bộ dạng Từ Giai Ninh thế này, đối thành người khác chắc chắn sẽ đau lòng.

Nhưng Chương Tự Chi không phải họ, suy nghĩ của anh ta hoàn toàn khác người bình thường.

Anh không hề nhìn thấy bộ dạng đáng thương được thế hiện ra vô cùng rõ ràng của Từ Giai Ninh. Chỉ cảm thấy người phụ nữ này quá ngứa mắt.

Chương Tự Chi đút hai tay vào trong túi áo nhìn Từ Giai Ninh, “Không sao. Em muốn nói gì thì nói nhanh lên, tôi đang bận.”

Từ Giai Ninh nhìn chằm chằm vào vẻ mặt đang khó chịu của Chương Tự Chi.

Trước đây cô đã nhìn thấy biếu cảm này, nhưng khi đó Chương Tự Chi vấn cố gắng áp chế nó. Mà bây giờ anh ta không hề giấu giếm nữa.

Từ Giai Ninh hít vào một hơi, “Tự Chi, anh quen cô Lương bao lâu rồi?”

Chương Tự Chi cau mày, “Liên quan gì đến em.”

Từ Giai Ninh nghe xong, nước mắt liền bắt đầu rơi.

Cô cứ như vậy càng khiến Chương Tự Chi cảm thấy phiền.

Anh ta lùi về sau, “Hôm nay em muốn khóc lóc trước mặt tôi để chứng tỏ sự ấm ức của mình chứ gì? Nhưng mà Từ Ciai Ninh à, chúng ta phải làm cho rõ ràng mọi chuyện. Tôi chưa từng làm gì có lỗi với em, trước đây đúng là tôi đã khiến em hiểu nhầm thứ tình cảm ngộ nhận đó suốt một tháng trời, nhưng tôi đã nghĩ ra cách bồi thường cho em, và em cũng đã mở miệng nói điều kiện với tôi, như vậy tức là giữa hai ta chẳng còn nợ nần gì. tôi mong là em đừng bao giờ làm ra những hành động níu kéo như vậy nữa. Làm như tôi mắc nợ em điều gì.”

Ngay khi Chương Tự Chi dứt lời, từng giọt nước mặt nơi khóe mặt Từ Giai Ninh lập tức rơi xuống.

Chương Tự Chi cau mày.

Từ Giai Ninh mím môi, yếu đuối, đáng thương vô cùng. “Nhưng Tự Chi, em nhận ra em không thể buông bỏ anh được.”

Chương Tự Chi cảm thấy nực cười, “Em buông được hay không đâu liên quan gì đến tôi?”

Lời anh ta nói tuy lạnh lùng nhưng là sự thật. 

Từ Giai Ninh nghẹn ngào, vội vã xoay người lại lau những giọt nước mắt của mình.

Phải, cô ta buông được hay không đâu liên quan gì đến Chương Tự Chi?

Lần này cô ta đến đây chẳng qua là vì không cam lòng, muốn cố gắng thêm lần nữa thôi.

Cô đã hạ mình đến thế, cho rằng Chương Tự Chi sẽ mềm lòng.

Nhưng cô đã sai, người đàn ông này vốn đâu có trái tim.

Một lúc sau, Từ Giai Ninh quay lại nhìn Chương Tự Chi. Lần này giọng điệu của cô ta có chút giận hờn, “Anh thích Lương Ninh Như đến thế à? Cô ấy thì có gì tốt hơn em. Bình thường những người có mắt đều sẽ chọn em thay vì chọn cô

ấy... ”

Cô chưa kịp nói hết câu, Chương Tự

Chi đã dùng giọng điệu cực kỳ ghét bỏ nói với cô: “Sự tự tin của em đến từ đâu vậy? Trong mắt tôi em còn không bằng một móng tay của cô ấy. Cứ coi như những gã xung quanh em đều tâng bốc, tán dương em đi. Nhưng những lời đos chỉ một mình em tưởng thật. Em cho rằng em quý giá thật đấy à. Tôi nói cho em biết nhé, trong tất cả những người mà tôi biết sau khi quen em và Tiểu Như, kiểu người mà họ thích là Tiếu Như chứ không phải em.”

Chương Tự Chi ngoảnh mặt bước ra ngoài, “bBây giờ tôi đúng là may mắn thật, suốt một tháng lúc ở bên em tôi chưa từng làm ra điều gì, nếu không bây giờ lại cảm thấy buồn nôn chết mất.”

Gương mặt Từ Giai Ninh trớ nên trắng bệch, những lời mà Chương Tự Chi nói quá khó nghe. Nhưng đối với Chương Tự Chi mà nói nó vẫn chưa là gì cả.

Bình thường mồm mép của anh đã là thứ không ai có thể cản nổi, nói gì đến chuyện khó nghe hay dễ nghe.

Chương Tự Chi cứ thế lái xe chạy đến nhà Lương Ninh Như.

Nhờ phúc của Từ Giai Ninh mà bây giờ anh vô củng muốn gặp Lương Ninh Như. Trước đây đúng là mắt anh có vấn đề mới cảm thấy Từ Giai Ninh khá tốt. Hiện tại nhìn lại, tốt chỗ nào mà tốt, thấy là đau đầu chóng mặt.

Chương Tự Chi mau chóng mua bánh bao và sữa, sau đó chạy vào hành lang chỗ nhà Lương Ninh Như.

Lương Ninh Như đã thức dậy.

Lúc Chương Tự Chi qua gọi cửa, cô đang bận rộn trong phòng bếp, nghe thấy tiếng thì vội vàng ra mở cửa.

Chương Tự Chi nhoài người vào thơm cô một cái, ‘‘Chào buổi sáng cục cưng của anh.” Sến chưa kìa.

Lương Ninh Như nghiêng người cho anh ta vào, “Em nấu cháo rồi, làm cả vài món ăn nhẹ nữa, anh rửa tay trước đi đã.”

Chương Tự Chi đặt sữa bò và bánh bao lên bàn, ừm nhẹ một tiếng rồi vào rửa tay.

Lúc rửa tay anh nhắc một câu, “Mới sáng sớm hôm nay vừa ra khỏi cửa đã gặp Từ Giai Ninh, cô ta dám đứng trước cửa câu lạc bộ đợi anh, chẳng biết não cô ta chứa cái gì nữa.”

 Lương Ninh Như khựng lại, cô quay đầu nhìn về phía nhà vệ sinh, “Rồi sao nữa? Hai người nói cái gì?”

 

 “Nói gì ấy à?” Chương Tự Chi nhớ lại, hình như cũng chẳng nói điều gì đáng nói.

 Anh chép miệng, “Không có gì, cô ta bảo là có điều muốn nói với anh, nhưng cũng chẳng nói gì ra hồn. Anh lo mua bữa sáng cho em, thế là đi luôn. Dù sao cô ta có nói gì anh cũng chả muốn nghe.”

 Anh lau khô tay, xoay người bước ra khỏi nhà vệ sinh, “Trước kia anh còn cảm thấy ớ bên cô ta khá ốn, bây giờ ngẫm lại mới thấy càng nhìn càng thấy phiền.”

 Lương Ninh Như nghiêm túc nhìn Chương Tự Chi mấy giây, sau đó đi vào nhà bếp bưng cháo ra.

Chương Tự Chi ngẩn ra một lúc liền bật cười, “Ánh mắt em nhìn anh khi nãy có gì đó lạ lắm đó, làm sao thế? Ghen chứ gì?”

Lương Ninh Như quay lưng lại với Chương Tự Chi, “Hứ, ghen thì không đáng, chỉ là cảm thấy xung quanh anh nhiều chuyện tồi tệ thật.”

Chương Tự Chi trừng mắt, xung quanh anh mà nhiều chuyện tồi tệ?

Có phải Lương Ninh Như đã quên mất chuyện của Lâm Sinh không?

Chuyện của Lâm Sinh mới là tồi tệ nhất chứ.

Cô gái này chỉ nghĩ tốt về mình, còn người khác thì xấu xa, hư hỏng, chẳng biết nhìn lại mình gì cả.

Có điều những lời này Chương Tự Chi chỉ có thế đế trong lòng, không dám nói ra.

Bây giờ anh làm sao dám chọc Lương Ninh Như. 

Anh đặt cô trong lòng bàn tay còn sợ làm cô ấy ngộp.

Lương Ninh Như múc cháo ra, món ăn kèm đặt ở giữa bàn, “Rồi, ăn cơm trước đã.”

Tại đây có hình ảnh

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status