Nhảy hố truyện | đọc truyện full | truyện ngôn tình chọn lọc

Chương 709 - nhảy hố truyện
Yêu lại từ đầu - Cố Tư - Trì Uyên (full)

Chương 709

trước
tiếp

Nhảy hố truyện: Yêu lại từ đầu Cố Tư Trì Uyên

  • Tác giả: Thi Từ
  • Thể loại: Ngôn Tình, Sủng, Ngược

Hiện có nhiều trang đang copy bản dịch của nhóm Nhayhȯ . cȯm chúng mình mà chưa được sự đồng ý. Nên buộc chúng mình phải chèn thêm hình ảnh có kí hiệu đặc biệt vào bài. Điều này sẽ ảnh hưởng tới trải nghiệm đọc nên mong các bạn thông cảm.

Hiện trong nhóm kín đã ra hơn 900 chương. Để đọc nhanh hơn bạn đóng góp và vào nhóm nhé.

(Link vào nhóm nhayhȯ để đọc trước )

Chương 709: Băng thanh ngọc khiết

Ăn xong, Chương Tự Chi gọi một người bên hội quán đi qua.

Hai người mua quá nhiều đồ, cho nên xách không nổi.

Trong lúc chờ người bên hội quán đến, Chương Tự Chi gọi điện cho Cố Tư và Trì Uyên.

Chính là kêu bọn họ buổi tối đến nhà cũ Chương Gia chơi, còn nói tối nay Ninh Tôn cũng trở về.

Là Cố Tư trả lời cuộc gọi, nhưng đang mở loa ngoài.

Chương Tự Chi nói gì, Trì Uyên ở bên cạnh đều có thể nghe thấy.

Nghe nói Ninh Tôn đã trở lại, anh đột nhiên nở nụ cười, "Thế nhưng là đã trở lại."

Giọng điệu đó, làm cho Cố Tư ở bên cạnh trực tiếp liếc nhìn anh.

Trì Uyên cũng thấy bộ dáng Cố Tư khinh thường mình.

Anh bĩu môi. "Em có liếc anh thì anh cũng không thích hắn."

Cố Tư gật đầu, "Vậy cũng tốt, người ta cũng không có thích anh."

Trì Uyên trực tiếp đưa tay véo cằm Cố Tư, "Cô bé à, em có phải hay không đã quên anh mới là chồng của em? Có người như em suốt ngày quay khuỷu tay ra ngoài sao?"

Cố Tư bị véo cằm, giọng nói có chút thay đổi. "Em nói thật. Đừng luôn cho rằng chỉ có anh là chướng mắt anh ấy. Kỳ thực Ninh Tôn cũng không coi anh ra gì."

Khá lắm, cái miệng nhỏ này gần đây luôn nói ra lời chống lại anh ta.

Trì Uyên nghiến răng nghiến lợi nhìn Cố Tư nhìn một hồi, cuối cùng chọn cách đơn giản nhất để chặn miệng cô lại.

Cố Niệm ô ô hai tiếng, sau đó không có động tĩnh gì.

Chương Tự Chi ở bên đầu này điện thoại chẹp chẹp miệng.

Hai người này thực sự không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để thể hiện tình cảm của mình.

Là thật sự vẫn coi anh là "cẩu độc thân" như lúc trước sao?

Hai người họ nghĩ rằng điều này có thể kích thích anh sao?

Quá khôi hài.

Chương Tự Chi không cúp điện thoại, xoay người ôm Lương Ninh Như hôn thật mạnh, thật lớn tiếng.

Nghe xong, anh đối điện thoại nói: "Hai người đã nghe chưa? Đừng tưởng rằng người khác không biết sao?" (Trời ơi sao ổng cute phô mai que dữ thần)

Lương Ninh Như trực tiếp che mặt ở bên cạnh.

Tên này sao lúc này lại thiếu thông minh như vậy chứ?

Thứ này cũng có thể so sánh, anh bao nhiêu tuổi rồi chứ?

Đầu dây bên kia không có tiếng Cố Tư và Trì Uyên nghe điện thoại, Chương Tự Chi cay đắng cúp điện thoại.

Ước chừng hai người vẫn đang ôm hôn nhau, tính toán sai lầm, sớm biết anh cũng ở chỗ này hôn một lúc lâu rồi.

Chương Tự Chi cùng Lương Ninh Như đứng đây đợi một lát, hai người bên kia đi qua giúp xách đồ.

Hai người bên câu lạc bộ của Chương Tự Chi tương đối có ánh mắt, nhìn thấy Lương Ninh Như vội vàng chạy tới chào hỏi, kêu một tiếng chị dâu.

Lương Ninh Như hơi đỏ mặt, nhưng cũng không từ chối danh phận, gật đầu với người kia đang đi tới, "Làm phiền mọi người rồi."

Hai người cười hì hì, "Không phiền phức, chị dâu có chuyện gì cần cứ gọi chúng tôi."

Họ giúp lấy những thứ mà Chương Tự Chi đã mua, và đi về phía bãi đậu xe dưới tầng hầm.

Chương Tự Chi không có tránh né ai, trực tiếp nắm lấy tay Lương Ninh Như.

Người đi bên cạnh giả vờ như không thấy, hai người kia đều đi trước mặt Chương Tự Chi và Lương Ninh Như.

Xe đang để trong bãi đậu xe.

Hai người kia cất đồ vào cốp, chờ hai người lên xe, liền phóng xe đi.

Nơi đến là nơi ở của Lương Ninh Như.

Trên đường, hai người kia nói rất nhiều chuyện, hẹn Lương Ninh Như đi câu lạc bộ chơi.

Sau đó còn nói rằng Chương Tự Chi ngày thường đều chơi mạt chược trong hội quán, cũng không có sở thích nào khác.

Bọn họ đi theo Chương Tự Chi nhiều năm, cũng không có nhìn thấy bên cạnh cạnh anh có người phụ nữ nào cả.

Dựa theo từ hai người họ nói để hình dung, Chương Tự Chi thực sự "băng thanh ngọc khiết".

Lương Ninh Như không nhịn được cười khi nghe bọn họ nói.

Cô quay đầu nhìn Chương Tự Chi, "Anh thật sự thuần khiết như vậy sao?"

Chương Tự Chi cũng cười, "Làm sao có khả năng? Nếu là thực trong sáng, tối hôm qua sao có thể khó chịu như vậy chứ?"

Lương Ninh Như bị câu nói của anh làm cho nghẹn lời, sau đó mặt đỏ bừng.

Cô giơ tay đánh mạnh Chương Tự Chi, "Anh nói nhảm gì vậy?"

Cả vị trí lái xe phía trước và người ngồi ghế phụ đều giả vờ như không nghe thấy.

Lương Ninh Như khóe mắt liếc nhìn cả hai người, sau đó nghiến răng nghiến lợi nhìn Chương Tự Chi, "Anh nói chuyện cẩn thận một chút."

Chương Tự Chi ngây ngốc cười cười, giơ tay không biết xấu hổ ôm qua cô, "Em ngại ngùng cái gì, đều là người trong nhà."

Dù là trong gia đình của chính mình như thế nào đi chăng nữa thì cũng có một số điều không thể nói ra.

Lương Ninh Như đẩy anh một cái rồi khịt mũi.

Nhưng đối với Chương Tự Chi, chuyện này giống như làm nũng.

Xe dừng ở tầng dưới nơi ở của Lương Ninh Như, hai người kia xuống giúp khiêng mọi thứ lên.

Lương Ninh Như đem quần áo treo trong tủ, Chương Tự Chi cùng hai người kia đang uống nước ở phòng khách.

Một người đè giọng nói với Chương Tự Chi nói: "Tiểu Gia, hai người làm sao sống ở nơi này? Dù sao bây giờ hai người ở cùng nhau, anh cũng nên thu xếp một chỗ ở tốt hơn cho chị dâu chứ?"

Khi hắn nói đến, Chương Tự Chi mới thật sự nghĩ tới điều này.

Đúng vậy, nơi này thực sự quá nhỏ, nhất là chiếc sofa nhỏ này, buổi tối nằm xuống thật sự rất khó chịu cho anh.

Chương Tự Chi gật đầu, "Cậu thật sự đã nhắc nhở tôi."

Lương Ninh Như ở đằng kia treo hết quần áo, sau đó chọn xem tối nay mắc cái gì rồi lấy ra chuẩn bị kỹ càng.

Chờ cô đi ra ngoài, hai người kia đã đi rồi.

Chương Tự Chi trực tiếp gọi cô, vươn tay ôm Lương Ninh Như, "Em à, anh nghĩ nghĩ, nơi này quá nhỏ, hay là chúng ta chuyển đến ở một nơi khác đi."

Lương Ninh Như sửng sốt, nhìn về phía Chương Tự Chi, "Đổi chỗ, ý của anh là sao?"

Chương Tự Chi bĩu môi, "Nơi này cách hội quán của anh cũng xa, cũng không quá gần chỗ em làm việc, hay là đổi chỗ ở gần hơn một chút."

Lương Ninh Như quay đầu nhìn hang ổ của mình.

Chỗ này đúng là có chút hơi lệch.

Vì giá thuê rẻ một chút, trước đây cô cũng không ở nhà nhiều, có khi cả tuần đi làm không về, cho nên chỗ ở cũng không có chọn lựa nhiều.

Nhưng bây giờ cô đã thay đổi công việc và cô về nhà thường xuyên hơn.

Chỗ này đúng là vừa đi vừa về không tiện lắm.

Lương Ninh Như dựa vào trong vòng tay của Chương Tự Chi, "Vậy thì chắc em phải tìm một ngôi nhà mới. Thật là phiền phức. Điều em ghét nhất chính là chuyển nhà."

Chương Tự Chi cố nén lại nụ cười trên mặt, cô gái này có lẽ không hiểu ý tứ của anh.

Anh cười hề hề dùng giọng điệu rất nghiêm túc nói: "Anh có chỗ rồi, hay là em chuyển đến chỗ anh đi."

Lương Ninh Như chậm lại, sau đó ngẩng đầu nhìn Chương Tự Chi, "Anh cái tên này, hóa ra chính là ý tứ này."

Chương Tự Chi giơ tay ôm chặt cô, "Anh nào có ý tứ gì? Anh là đang lo lắng cho em."

Tại đây có hình ảnh

***

Các truyện tương tự:  Tàn độc lương duyên, người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma cập nhật full trên nhayho.com

Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé!

 

Truyên HOT bạn ơi! .
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ thứ bảy của tổng tài ác ma (HOT)
- HỐ TRUYỆN: Yêu lại từ đầu(HOT)
- HỐ TRUYỆN: Cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sau(Full)
- HỐ TRUYỆN: Ông xã tổng tài hắc ám
- HỐ TRUYỆN: Chiến long vô song

Bạn ghi tên truyện và tình trạng bị lỗi khi báo nhé!
Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
DMCA.com Protection Status