Chiến Binh Tử Thần - Chương 29 Dấu vân tay (2)
Chương 29: Dấu vân tay (2)
Thấy Lý Đồng châu không lên tiếng, Dương Tiên lập tức trở nên sững sờ, ông ta cảm thấy có hơi kỳ quái!
Lý Đồng châu này là do ông ta tìm đến, tại sao cứ lằng nhằng như vậy, thậm chí còn không thèm tỏ thái độ!
“Phó chánh Lý, mời lên tiếng!” Dương Tiên không nhịn được mà lên tiếng thúc giục.
‘Tinh hình hiện tại không rõ ràng, hai bên đều cho rằng mình là người đúng, không có chứng cứ!”
Lời nói của Lý Đồng châu suýt chút nữa làm cho Dương Tiên sụp đố.
Ông ta cảm thấy rất khó hiếu, Lý Đồng Châu mà ông ta biết là một người quyết đoán và tàn nhẫn, tại sao hôm nay ông ta lại khiêm tốn như vậy, không hề vui vẻ một chút nào, dường như đang sợ cái gì đó.
Dương Tiên quay đầu lại, vội vàng nói: “Sếp Lý, thằng nhóc này nói nó không lấy súng bắn con trai tôi, nếu muốn chứng minh thì thật ra rất đơn giản, chỉ cần mang ba khấu súng lục về kiểm tra dấu vân tay, nếu có thế kiếm chứng được đây là dấu vân tay của thằng nhóc này, có nghĩa là nó đã nói dối và nó là người đã làm con trai tôi bị thương!”
Nếu Trần Phong bắn Đường Hùng, chắc chắn sẽ chạm vào súng, chắc chắn hắn sẽ đế lại dấu vân tay.
“Ôi chao!”
Trần Phong không khỏi nhìn Dương Tiên với con mắt thán phục, tên mập chết bầm này thế mà lại vẫn có chút trí tuệ.
Trương Hân Nghiên lúc đầu vốn đang cảm thấy thoải mái giờ lại trở nên lo lắng.
Cô ấy cũng có thể hiểu rõ được đạo lý, một khi xác nhận trên súng có dấu vân tay của Trần Phong, Trần Phong sẽ hết đường chối cãi.
Cô ấy cau mày, nhìn Trương Thịnh Hào, thì thầm: “Cha, chúng ta…”
Trương Thịnh Hào thế mà lại rất bình tĩnh, ông ta khẽ lắc đầu.
Ra hiệu cho Trương Hân Nghiên đừng hành động hấp tấp và im lặng theo dõi tình thế!
Vấn đề vân tay quả thực rất phức tạp, nhưng Trương Thịnh Hào lại tin rằng điều này không thể làm khó Trần Phong!
Tuyệt đối là như vậy, ông ta rất chắc chắn!
Lý Đồng châu khẽ gật đầu, cuối cùng ông ta cũng đưa ra quyết định và nói: “Đây cũng là một cách, bây giờ nghe lệnh của tôi, thứ nhất hãy đưa tất cả những người bị thương đến bệnh viện để
điều trị!”
“Thứ hai, người giao hàng này sẽ được áp giải riêng biệt và được bảo vệ nghiêm ngặt, không ai được phép đến thăm nếu không có lệnh của tôi!”
Dương Tiên kiêu ngạo chế nhạo, lần này ông ta đã bắt được nhược điếm của Trần Phong.
Một khi Trần Phong rơi vào tay Lý Đồng Châu, cũng giống như rơi vào trong tay ỏng ta, Trần Phong có thế từ từ bị chơi chết!
“Thú vị!”
Trần Phong sâu sắc nheo mắt lại, hắn cũng không hề cảm thấy sợ hãi.
Bởi vì trên thế giới này, không một ai có thế lấy được dấu vân tay của hắn!
“Thứ ba, Dương Thuận Dân và những người giả mạo cảnh sát được đưa về đội trọng án để thấm vấn nghiêm ngặt, những người khác cũng bị đưa về đấy để lấy khấu cung!”
Tất cả những nhân viên mặc đồng phục chuyển sang hành động, lần lượt đưa mọi người ra khỏi phòng.
Trần Phong bị còng tay, hắn không hề phản kháng một chút nào, hắn là một công dân lương thiện, tuân thủ pháp luật!
Trời đã tối, đèn neon của KTV Túc Tinh và
đèn cảnh sát bên dưới bố trợ cho nhau, rất bắt mắt!
Nhiều người không biết sự thật đã tụ tập xung quanh và chỉ trích!
Có quá nhiều người bị áp giải, vì vậy Lý Đồng Châu phải huy động thêm một số người để đưa Dương Thuận Dân và những người dưới tay anh ta về thấm vấn trước.
Một lúc sau, hai chiếc xe cứu thương đến đưa Dương Vĩ và Đường Hùng, còn có Trương Thịnh Hào lên xe.
Dương Tiên đang chuẩn bị đi cùng con trai đến bệnh viện, nhưng khi ông ta đột nhiên nhìn thấy Trần Phong sắp bị áp giải vào xe cảnh sát thì ông ta lập tức bước tới đó!
Khuôn mặt ông ta lộ rõ sự âm hiểm, có hơi đắc ý nói: “Một khi đã đi vào đó, đừng nghĩ đến chuyện có thế đi ra, ông đây chắc chắn sẽ tìm cách chơi chết mày!”
“Ông có tin hay không, đêm nay chắc chắn ông sẽ đến tìm tôi, hơn nữa ông sẽ chết trước tôi!” Trần Phong nhẹ nhàng nói, hắn lười biếng duỗi người.
“Được rồi, được lắm, vậy chúng ta cứ chờ xem!”
Dương Tiên khịt mũi hừ lạnh rồi chạy đi, lên
xe cứu thương của con trai mình!
“Ôi, đại họa trên đầu mà lại không biết!” Trần Phong bất lực lắc đ’âu, đôi khi có một người ngu ngốc mà không thế nào tỉnh lại, cách duy nhất để người đó tỉnh lại đó chính là chịu đau đớn!
“Trần Phong!”
Ngay khi Trần Phong chuấn bị bước vào cửa xe, Trương Hân Nghiên ở phía xa xa đột nhiên hét to gọi hắn một tiếng.
Khuôn mặt thanh tú không gì sánh được của Trương Hân Nghiên tràn đầy sự lo lắng và cảm xúc không thể giải thích được.
Sau khi trải qua những chuyện hôm nay, cô ấy luôn có cảm giác, cả đời này, cô ấy sẽ day dưa không dứt với người này!
“Cô gái, đừng lo lắng, nếu cô kết thúc sớm thì hãy về nhà nấu món ngon và chờ tôi!”
Trần Phong mỉm cười vẫy tay, sau đó chui vào xe cảnh sát!
Gió đêm thổi bay mái tóc dài của Trương Hân Nghiên.
Cô ấy nhìn chiếc xe chở Trần Phong đang từ từ rời đi, thì thầm: “Tôi sẽ đợi anh trở về!”
Chỉ có cô ấy mới nghe được lời này!