Vợ nhỏ cuối cùng em đã lớn - Chương 786
Thế mà cô ta lại coi người phụ nữ mặc cả thân đô la mỹ thành nhân viên phục vụ trong nhà hàng, còn không biết sống chết đòi bồi thường tiền gì gì đó, mình dở hơi rồi sao?
“Nếu cô không bồi thường, tôi sẽ bảo luật sư tham gia.”
Anh lạnh lùng nói, cặp mắt phượng thâm thúy thản nhiên nhìn cô ta một cái, ngay lập tức khiến cho cô ta cảm thấy sống lưng lạnh toát và đổ mồ hôi lạnh.
“Tôi… tôi đền… nhưng mà tôi không có séc, tôi chỉ có thẻ, tôi chuyến khoản cho anh nhé…’
Cô ta lắp báp nói, và cũng không còn thái độ ngênh ngang tự cao tự đại như vừa nãy nữa.
“Minh Tâm, dùng thẻ của em.”
“Woa, có tiền vào tài khoản!”
Hứa Minh Tâm vui vẻ nói, cô nhanh chóng lấy ra thẻ ngân hàng của mình.
Người kia xử lý một chút, sau đó lề phép trả lại thẻ ngân hàng: “Chuyến khoản qua quốc gia, có thế sẽ cần một chút thời gian, mấy ngày này cô kiếm tra và nhận nhé.”
“Tôi biết rồi, cảm ơn.”
“Em cảm ơn cõ ta làm gì, đây là việc cô ta phải làm.”
Hứa Minh Tâm nghĩ thấy cũng đúng, nếu cô ta không hung hăng, có khi đã không rắc rối thế này rồi.
Cho nên là, gặp phải chuyện gì thì mọi người hãy nhường một bước, hài hòa biết bao!
Đối phương ảo não rời đi, cố Gia Huy xoa đầu cô rồi hỏi cô có đói không.
Cô thành thật gật đầu.
Vốn dĩ, mình chưa có ăn xong bàn cơm đấy, bây giờ lại còn chạy tới chạy lui, ít đồ ăn trong bụng kia đã tiêu hóa hết sạch rồi.
Cố Gia Huy dần cô về nhà hàng lúc trước, quản lý thấy bọn họ quay lại, còn bàn kia thì chưa quay lại thì lập tức hiểu ra.
Xem ra, hai vị khách này không bình thường, giá trị con người xa xỉ đây.
Bọn họ lại càng phục vụ ân cần hơn.
Sau khi ăn xong, cố Gia Huy chủ động thanh toán, bởi vì Hứa Minh Tâm cảm thấy mình ăn không hai bữa không tốt lầm.
Dù sao người ta cũng phải làm ăn mà.
Vả lại, lúc đầu cô cảm thấy xót tiền, nhưng vừa nãy sau khi cô biết giá tiền của quần áo mình mặc, cô nghĩ mình không nên
xót tiền cho Cố Gia Huy nữa.
Xót tiền thay cho anh, mới là thật sự nghĩ không thoáng.
Nhưng mà nói gì quản lý cũng không chịu, khăng khăng nhận trách nhiệm về nhà hàng.
Cuối cùng không từ chối được, bọn họ đành phải từ bỏ.
Ăn cơm xong, hai người ngồi một lúc, ngắm nhìn cảnh đêm ở Manieton.
Sắc trời càng về tối, ánh đèn bên dưới càng sáng rõ, nơi bừng sáng cũng càng ngày càng nhiều, dòng sông Dolan kia cũng trở nên hết sức xinh đẹp.
Cô không rõ nên hỏi: “Cố Gia Huy, anh thích quần áo ở cửa hàng đó lám à? Tại sao luôn mua quần áo cho tôi ớ cửa hàng đỏ?’
“Nguyên nhân là quần áo phù hợp với em, sau đó là tôi muốn mua cho em đồ tốt nhất, bởi vì em xứng đáng với đồ tốt nhất.”
“Chính vì cái này à?”
Nhất thời, cô rất là bất đác dĩ, cố Gia Huy tiêu tiền còn dám thành thật vậy nữa hả?
“ừ, không đúng sao?”
“Tất nhiên là không đúng rồi, tiêu nhiều tiền vào quần áo như thế, thật là quá lãng phí…”
“Tiêu cho em, tôi chưa bao giờ cảm thấy đó là lãng phí, trái lại tôi còn thấy đó là một loại vinh hạnh.”